




Một đời người có thể mang nhiều tên gọi, đi qua nhiều mái nhà và đảm nhận nhiều vai trò. Nhưng giữa mọi đổi thay, tiếng gọi “Mẹ Cha” vẫn là tiếng gọi đưa ta trở về cội nguồn...
Chữ Vạn trong Phật giáo là một trường hợp cho thấy một biểu tượng có thể tồn tại qua lịch sử, ngôn ngữ và văn hóa mà không nhất thiết chỉ có một hình thức biểu đạt duy nhất.
Tham sân si… chắn lối về/Chân tu lỡ có bỏ bê tháng ngày/Tinh anh nghìn mắt nghìn tay/Lạy trời cao với đất dầy chứng minh
Giữa Mukaebi thắp lên để đón và Okuribi cháy sáng trong giờ tiễn biệt, khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại dường như được thu ngắn lại. Người đã khuất được nhớ đến, người đang sống được đoàn tụ và thế hệ trẻ được trao lại ký ức để tiếp tục gìn giữ.
Mười ba năm qua, dịch giả Jigme (Lê Đức Trung) đến với Phật giáo bằng con đường nghiên cứu ý nghĩa biểu tượng trong nghệ thuật thangka, rồi từng bước dung hợp nét nghiêm cẩn của dòng tranh này vào sắc thâm trầm của sơn mài Việt.
Sự khắc họa đậm nét nỗi đớn đau và hình hài ghê gớm của loài cô hồn, ngạ quỷ trong các bức họa nghi thức Thí pháp vị Cam lồ lại biểu trưng cho sự thăng hoa tới cõi Niết bàn cao quý, nơi vắng bặt bất kỳ nỗi sợ hãi và khổ đau nào.
Bình luận (0)