
Bạn đọc
Đi Chùa, con không cầu gì ạ. Con mong được về nhà!
Nam Mô A Di Đà Phật. Mong cho mỗi chúng ta, dù đang ở đâu trên hành trình này, cũng không quên phương hướng của mình: đường về nhà.
-
Đi Chùa, con không cầu gì ạ. Con mong được về nhà!
Nam Mô A Di Đà Phật. Mong cho mỗi chúng ta, dù đang ở đâu trên hành trình này, cũng không quên phương hướng của mình: đường về nhà.
-
Mùa Xuân của Mẹ
Với tôi, hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
-
Chữ “duyên” trong “thành - bại” đến hạt giống từ bi giữa đời
Duyên đến thì hoa nở. Duyên chưa đủ thì hạt còn nằm yên trong đất. Chỉ cần tiếp tục gieo trồng, tiếp tục vun bồi, tiếp tục bước đi với tâm bình thản. Vì duyên… vốn là như vậy.
-
Cần hiểu và hành đúng về ngày "vía Thần Tài"
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni chưa từng hứa hẹn ban phát tài sản cho ai. Ngài chỉ chỉ ra con đường: gieo nhân thiện thì gặt quả lành.
-
Thần Tài có thực sự “phù hộ”?
Ngày Thần Tài rồi sẽ qua. Giá vàng có thể tăng, có thể giảm. Đám đông sẽ tan. Chỉ có một thứ ở lại: thói quen sống và làm việc của mỗi người. Và có lẽ, “Thần Tài” đáng tin nhất không nằm trên bàn thờ, mà nằm trong chính sự tinh tấn lặng lẽ mỗi ngày.
-
Để trẻ yêu văn hóa truyền thống gia đình
Từ đó, cha mẹ có thể gieo hạt giống thiện lành nơi con trẻ bằng việc kể chuyện tổ tiên, cùng nhau giữ gìn nếp nhà, như một cách hành trì Hiếu hạnh - vốn là cội gốc của đạo Phật.
-
Gieo duyên 10 hạt giống lành đầu xuân cho một năm tỉnh thức, an vui
Mười hạt giống lành gieo trong những ngày đầu xuân – nếu được tiếp tục nuôi dưỡng suốt mười hai tháng – sẽ trở thành nguồn năng lượng chuyển hóa mạnh mẽ cho chính ta và cả những người xung quanh.
-
Đi chùa đầu năm
Đi chùa đầu năm, suy cho cùng, không phải để xin Phật thay đổi cuộc đời mình. Nếu có điều gì cần thay đổi, có lẽ chính là cách mình nhìn cuộc sống.
-
Khách không mời
Trong giờ phút nghệ thuật và đạo vị, mới thấy biên giới trong cuộc sống bổng mờ nhạt. Cõi Tịnh độ hiện thực nếu được lan tỏa, xã hội đâu tồn tại não phiền.
-
Ngọt, cay nếp nhà…
Có những món ăn không chỉ để no, mà để nhớ thương. Mứt gừng, mứt dừa nhà tôi là như vậy. Nó giữ lại tuổi thơ nghèo khó nhưng ấm áp, giữ lại dáng mẹ bên bếp lửa những ngày cuối năm và giữ cho Tết, dù đi qua bao đổi thay, vẫn còn nguyên mùi hương cũ.
-
Mái ấm ngày xuân
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hay hẹp, chỉ cần có tình yêu thương gia đình, được ngồi bên mâm cơm có cha mẹ, nghe cha hỏi han chuyện làm ăn, nghe mẹ nhắc: “Ăn thêm bát cơm nữa kẻo đói”.
-
Ý như vạn sự
“Ý như vạn sự” không phải là buông xuôi, mà là thái độ tỉnh thức trước vô thường. Ta vẫn nỗ lực, vẫn hành động, vẫn nuôi dưỡng ước mơ nhưng không để bản ngã trói buộc mình vào kết quả.
-
Gieo nhân tốt, có đức mặc sức mà ăn
Xuân mới không chỉ là sự đổi thay của đất trời, mà là cơ hội để ta gieo lại chính mình bằng đức, bằng nhân, bằng thiện tâm trong sáng hơn từng ngày.
-
Nhập thất đón Tết, tĩnh lặng để tiếp nối...
Và vì thế, khi nói với nhau “Thầy đã nhập thất”, chúng con không thấy buồn mà chỉ thấy lòng mình được nhắc nhở dịu dàng rằng giữa nhân gian nhiều chuyển động, tĩnh lặng vẫn luôn là nơi để trở về...
-
Bếp lửa thắm đượm tình thân
Khép lại những ngày tất bật, cầm trên tay đòn bánh tét Khánh An, nghe kể lại chuyện đêm mưa giữ lửa, bỗng thấy lòng mình bình an lạ thường. Một mùa xuân mới đang về, được dệt nên từ những sợi lạt buộc chặt tình người như thế.
-
Lễ chùa đầu năm: Cầu xin hay gieo hạt phước lành?
Đi chùa đầu năm, nếu có một lời nguyện, có lẽ đó không nên là lời xin cho mọi thứ suôn sẻ, mà là lời nhắc nhở: trong năm mới này, tôi sẽ sống có trách nhiệm hơn với từng hành động của mình. Tôi sẽ gieo những hạt giống mà tôi mong thấy kết quả trong tương lai.
-
Quán chiếu thế giới 2026 qua lăng kính phật học
Giữa mười chữ “T” nhiều xung lực, chữ “Tự” nổi lên như một cách tiếp cận dung hòa: tự tin, tự lực, tự cường, tự chủ. Dưới ánh sáng Phật học, đó chính là tinh thần tự giác - tự độ - không ỷ lại vào ngoại lực.
-
Bất chợt Xuân…
Cái cảm giác the the của đầu năm mới còn vương và sương vẫn ương bướng chưa chịu rời đi khi mỗi sớm mai thức dậy nhưng phố phường khắp nẻo đã bắt đầu có những ánh nắng chở che.
-
Xuân về, gói những yêu thương…
Những ngày cuối năm, không phải là ngày để rộn ràng những toan tính, sắp đặt, mà là mùa để mình sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn, trân trọng nhiều hơn, từ những điều thật nhỏ!
-
Bến đỗ bình yên
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.




