
Bạn đọc
Ba là người Thầy đầu tiên
Ba từng nói rằng muốn làm tốt mọi việc, cần chăm chỉ, cẩn thận và có trách nhiệm, những điều ấy hiện diện trong tất cả những gì ba dành cho tôi, trong ánh mắt luôn dõi theo từng bước trưởng thành của tôi qua năm tháng.
-
Ba là người Thầy đầu tiên
Ba từng nói rằng muốn làm tốt mọi việc, cần chăm chỉ, cẩn thận và có trách nhiệm, những điều ấy hiện diện trong tất cả những gì ba dành cho tôi, trong ánh mắt luôn dõi theo từng bước trưởng thành của tôi qua năm tháng.
-
Bình yên bên Phật
Con mang từng bước chân đến với Người, trên vai dần học cách bỏ xuống những thứ mà người đời đang cố gắng mang lên...
-
Bài đố vui "dê – cáo – cỏ – bác nông dân qua sông" và góc nhìn trung đạo
Trong quản trị xã hội, các nhóm lợi ích, tầng lớp xã hội hay khuynh hướng tư tưởng khác nhau tương tự như dê, cáo và cỏ. Xung đột không thể tránh khỏi nếu thiếu vai trò điều phối của thể chế, đạo đức công vụ và trí tuệ lãnh đạo.
-
“Cái miệng hại cái thân” trên mạng xã hội
Thực tập chính niệm trong đời sống số chính là biết kiểm chứng trước khi “nói” bằng bàn phím, biết bình tĩnh khi cảm xúc dâng trào, biết chọn im lặng khi chưa đủ dữ liệu để kết luận, và biết lựa lời ngay cả khi bất đồng quan điểm.
-
Đừng vội mừng khi trả thù thành công
Trong lúc trả thù, ta có thể thấy mình “đứng trên” người khác, nhưng đồng thời cũng đang tự đặt mình vào vòng xoáy của khổ đau mới.
-
Mạo danh nhà chùa để kêu gọi từ thiện, trục lợi…
Thêm một dẫn chứng về “dịch” mạo danh cơ sở từ thiện, nhà chùa để trục lợi. Phản ứng của Ni sư Trụ trì nhà chùa và công an địa phương trong trường hợp này là kịp thời. Vụ việc đang được tiếp tục điều tra, làm rõ.
-
Gió từng đợt rét
Tôi nhớ về tuổi thơ với những cơn gió rét, dù thế vẫn luôn ấm ấp với căn bếp lửa đỏ rực của má và vòng ôm thật ấm của ba mỗi khi đi làm về, để rồi ngóng chờ sự rực rỡ hân hoan của mùa xuân.
-
Người cõng con đi cả cuộc đời
Thế giới sau lưng ba khác lắm, cao hơn nhiều rộng hơn nhiều... Khi tôi lên cấp hai, tôi vẫn nhỏ bé trên vai ba.
-
Ký ức - cảm xúc và vô thường
Từ những miền ký ức tưởng chừng bất biến ấy, khi nhìn lại bằng con mắt của Phật học, tôi chợt thấy rõ dấu ấn của vô thường (anicca) đang âm thầm vận hành trong từng nếp sống quê nhà.
-
Lắng nghe nỗi buồn để hiểu ta hơn
Khi ta cho phép mình ngồi lại với nỗi buồn, ta cũng đang thực tập lòng từ bi với chính mình.
-
Tiếp cận Phật học về Công ước ICPPED
Từ góc nhìn Phật học, việc Việt Nam tiếp cận Công ước ICPPED có thể được xem như một dấu hiệu của sự trưởng thành trong nhận thức xã hội: nhận thức rằng khổ đau không chỉ là vấn đề cá nhân, mà là hệ quả của cấu trúc, chính sách và thái độ cộng đồng.
-
Phật tử với vấn đề chính ngữ trên mạng xã hội
Điều còn lại và có lẽ quan trọng hơn, là cách chúng ta đã đối xử với nhau trong quá trình ấy. Trong một xã hội đa dạng quan điểm, giữ được lời nói có trách nhiệm chính là giữ gìn nền tảng văn hóa chung.
-
Tiếng vạc phương Nam
Có lẽ, có những âm thanh sinh ra không chỉ để nghe, mà còn để đánh thức sự tỉnh thức trong mỗi người, như chính tôi được nghe thấy tiếng vạc phương Nam.
-
Tỏa sáng như xuyến chi
Xuyến chi không cao quý như hoa lan, không kiêu sa như hoa hồng, không ngào ngạt tỏa hương như ngọc lan. Nhưng không ai có thể phủ nhận rằng đó là loài hoa mang trong mình một sức sống dẻo dai mà không phải loài hoa nào cũng có.
-
An nhiên sống thuận lẽ đời
Người chẳng mong cầu có khi lại là người có tất cả, bởi “tất cả” không chỉ là vật chất, đó là sự an ổn trong tâm hồn, là khả năng an giấc mỗi đêm không phải lo sợ hay day dứt.
-
Đời tôi là tất thảy sự dịu dàng của mẹ
Tuổi thơ của tôi là những câu chuyện cổ tích mẹ đọc cho tôi nghe mà không biết chính mẹ là cổ tích giữa đời thường.
-
Nhớ sao mùi khói đốt đồng
Với tôi, quê nhà có làn khói đốt đồng trong buổi chiều chiều. Làn khói nhắc tôi luôn nhớ đến và biết ơn những giọt mồ hôi của cha mẹ và tình làng nghĩa xóm dạy tôi biết thương nhau hơn trong những vụ mùa chẳng trọn vẹn.
-
Những cuộc chiến đau thương: Trả đũa hay “trải nghiệp”?
Có lẽ, câu hỏi quan trọng nhất mà Phật học đặt ra cho các xung đột đương đại không phải là ai đúng, ai sai, mà là: Liệu nhân loại có đủ tỉnh thức để dừng lại, trước khi “trả đũa” trở thành một tập quán nghiệp không còn lối thoát?
-
Những yêu thương còn ở lại
Tôi cũng hạnh phúc khi ở cạnh ông, khi đêm không ngủ được có một bàn tay nhè nhẹ vỗ vào lưng tôi, sự dịu dàng ông mang lại hệt như khi bà vẫn còn ở cạnh.
-
"Nỗi buồn chiến tranh" - những tranh luận trên không gian mạng
Những tranh luận gần đây quanh “Nỗi buồn chiến tranh” cho thấy vấn đề không nằm ở bản thân tác phẩm, mà ở cách con người hôm nay tiếp cận và đối xử với bất đồng.




