Mùa bồ đề thay lá - Gió reo màu lá xanh non / Chồi tơ nẩy lộc thiền môn tâm thành / Bồ đề cành lá long lanh...
Mùa bồ đề thay lá - Gió reo màu lá xanh non/Chồi tơ nẩy lộc thiền môn tâm thành/Bồ đề cành lá long lanh/Tàng cây giác ngộ phước lành bay xa.
Một ngày nắng mới vừa lên
Nghe hồi chuông sớm bồng bềnh ngân xa
Bồ đề rụng lá đêm qua
Đạo tràng thơm mãi nhành hoa dịu dàng.
Khi cây trút hết lá vàng
Hiện trên gân lá Phật đang tọa thiền
Nghe lòng tự tại an nhiên
Sân si buông bỏ ưu phiền trôi xuôi.
Trước sân chim hót đầu hồi
Mái chùa tĩnh lặng xanh ngời rêu phong
Một làn mưa bụi đầu đông
Đường quê chân đất còn nồng rạ rơm.
Gió reo màu lá xanh non
Chồi tơ nẩy lộc thiền môn tâm thành
Bồ đề cành lá long lanh
Tàng cây giác ngộ phước lành bay xa.
Tác giả: Nguyễn An Bình - Hội Viên Hội Nhà Văn Thành phố Hồ Chí Minh
Kinh Đế-thích sở vấn cho thấy hận thù, tranh chấp và bất an không phải là hiện tượng ngẫu nhiên, mà khởi lên từ một chuỗi duyên khởi của tâm, bắt đầu từ vọng tưởng, tầm, dục, ưa-ghét, rồi dẫn đến tật đố và xan tham.
Tứ Diệu Đế mang tiềm năng lớn trong việc lý giải và hỗ trợ giải quyết khủng hoảng ý nghĩa sống của người trẻ, đặc biệt khi được đặt trong đối thoại liên ngành với tâm lý học, giáo dục học và xã hội học.
Vu Lan trở thành một “lịch ký ức”, giúp kết nối cá nhân với gia đình, gia đình với cộng đồng và cộng đồng với truyền thống lịch sử - văn hóa của dân tộc. Chính cơ chế truyền thừa ấy đã góp phần duy trì tính liên tục của văn hóa Việt Nam qua nhiều thế hệ.
Vu Lan trở thành một “lịch ký ức”, giúp kết nối cá nhân với gia đình, gia đình với cộng đồng và cộng đồng với truyền thống lịch sử - văn hóa của dân tộc. Chính cơ chế truyền thừa ấy đã góp phần duy trì tính liên tục của văn hóa Việt Nam qua nhiều thế hệ.
Văn bản Thập vịnh kệ ở trong số mộc bản Trung tâm tư liệu Phật giáo số hóa tại chùa Đa Bảo, gồm 5 mặt ván khắc trên 3 ván (mặt thứ 6 thuộc về một tên sách khác).
Thông qua các tác phẩm của mình (nhất là Tham đồ hiển quyết), thiền sư đã trình bày một cách tương đối hệ thống quan niệm về chân như, phật tính và bản tâm, qua đó góp phần làm sáng tỏ những vấn đề cốt lõi của Thiền học Đại Việt thế kỷ XI-XII.
Trả nghi lễ tang về đúng tinh thần Phật giáo không phải là làm giảm sự trang nghiêm, mà là loại bỏ những gì không thuộc về giáo pháp; không phải làm tang lễ nghèo đi về hình thức, mà làm giàu hơn về giá trị nhân văn và chiều sâu tâm linh.
Gia đình sẽ luôn là nơi trang nghiêm nhất để gìn giữ ngọn lửa văn hóa tâm linh, bảo tồn trọn vẹn nét đẹp dân phong quốc tục mà tổ tiên ngàn đời đã chắt chiu, gìn giữ và truyền lại cho hậu thế.
Trong dòng chảy ấy, những giá trị tốt đẹp của Phật giáo vẫn tiếp tục đồng hành cùng mỗi gia đình Việt Nam trên con đường xây dựng hạnh phúc, nhân văn và phát triển bền vững.
Bình luận (0)