Lá nương mùa rũ rượi
Theo vết đổ thời gian
Nơi cuối con dốc hồi sinh
Tất cả đều hữu hạn
Sắc - không nào thật có
Trên tấm áo “vô thường”
Là chiếc bóng “vô minh”.
Tác giả: Kim Thị Thu - Trường Tiểu học Kim Hòa B

Giờ này con đã lớn khôn/Tiếng ru của mẹ vẫn còn trong tim/Giờ con như những cánh chim/Tung chao đôi cánh tìm về chốn xa/Ngày nao cũng nhớ quê nhà/Nhớ sông nhớ cảnh, nhớ nhà, nhớ Bu.
Trên cương vị một vị quan, ông đã tận trung với nước, lèo lái con thuyền kinh tế Đàng Trong hưng thịnh; trên cương vị một người con Phật, ông tận hiếu với Tổ thầy, dùng cả cuộc đời làm viên gạch lót đường cho sự phát triển của dòng thiền thuần Việt.
“Bình San điệp thúy” mãi mãi là niềm kiêu hãnh văn hóa sâu sắc, là biểu tượng cho ý chí trường tồn, nghĩa tình sâu nặng của cha ông ta đối với mảnh đất phương Nam ruột thịt.
Phù Dung cổ tự không chỉ là một ngôi chùa cổ của Hà Tiên mà còn là một phần ký ức lịch sử, văn hóa và tâm linh của vùng đất phương Nam.
Nếu văn chương đã làm cho câu chuyện Phù Cừ sống mãi trong lòng người, thì chính không gian cổ tự hôm nay giúp chúng ta lắng xuống để nhận ra những giá trị: lòng từ bi, sự hướng thiện, tinh thần tri ân và công hạnh tiếp nối của nhiều thế hệ.
Có lẽ đó là phần đẹp nhất nằm bên ngoài Mây Trắng. Bởi không phải cuộc chia ly nào trong đời cũng cho chúng ta cơ hội tỉnh dậy để biết tất cả chỉ là một giấc mộng. Rồi mùa Vu Lan sẽ qua, hoa hồng sẽ héo, mây trắng vẫn bay.
Bình luận (0)