Bao giờ tóc mẹ xanh xưa / Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời / Ơi bà mẹ Huế của tôi / Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Bao giờ tóc mẹ xanh xưa/Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời/Ơi bà mẹ Huế của tôi/Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Tóc xanh từ thuở xuân thì
Dài theo năm tháng đến khi lấy chồng
Mưa dầm nắng quái ra đồng
Búi cao sau gáy bềnh bồng như mây.
Dại khờ tôi nghịch tóc bay
Mẹ đem thả dưới tre gầy ngoài hiên
không tiếng than phiền
Những hôm đứt bữa nỗi niềm vì đâu.
Đất cam dâng cạn mỡ màu
Lúa thành hạt gạo thơm hồng đào
Vì tôi mẹ sớm dãi dầu
Nắng mưa cái vạc đêm thâu rạc rào
Tuổi thơ qua những hư hao
Tôi đi từ mảnh ruộng sâu quê nhà
Tiễn tôi ra tận bến đò
Một ngày gió lớn ngẩn ngơ nát lòng.
Hương nhu còn thoảng bến sông
Đò xa tóc nhớ đứng trông khuất tầm
Thời gian từ bỏ thanh xuân
Tôi thương dáng mẹ lặng thầm trong mưa.
Bao giờ tóc mẹ xanh xưa
Cho lòng tôi ngọt hạt mưa đầu đời
Ơi bà mẹ Huế của tôi
Xanh trong đôi mắt ấm lời yêu thương.
Tác giả: Nguyễn An BìnhHội viên Hội Nhà Văn Tp.HCM
Thiền ca không còn bị giới hạn trong không gian lễ nghi hay sinh hoạt tôn giáo, mà có thể hiện diện trong đời sống thường nhật, len vào những khoảnh khắc nghe nhạc, thư giãn, thậm chí là vô tình tiếp nhận.
Ông phê phán đọc kinh Sám hối của Phật giáo là để mê hoặc đàn bà, trẻ em; điều này có thể gây nên làn sóng phản kháng không đáng có và sự bất bình trong xã hội, nhất là sự coi thường trí tuệ và tài năng của người phụ nữ Việt Nam.
Qua những phân tích trên, có thể đi đến kết luận rằng, giữa triết lý “Vô ngã” của Phật giáo và tinh thần “chống chủ nghĩa cá nhân” trong tư tưởng Hồ Chí Minh có một sự gặp gỡ triết lý sâu sắc và giàu ý nghĩa.
Bộ Luận Kinh Hoa Nghiêm Đại Phương Quảng Phật được giảng giải bởi Hòa thượng Tuyên Hóa, Việt dịch Tỳ Kheo Thích Minh Định, gồm có 25 quyển. Bài viết này là những ý chính, cô đọng nhất của quyển 05.
Thiền ca không còn bị giới hạn trong không gian lễ nghi hay sinh hoạt tôn giáo, mà có thể hiện diện trong đời sống thường nhật, len vào những khoảnh khắc nghe nhạc, thư giãn, thậm chí là vô tình tiếp nhận.
Với di sản tinh thần chung, Ấn Độ và Việt Nam hoàn toàn có thể cùng nhau xây dựng một mô hình hợp tác văn hóa – tôn giáo kiểu mẫu, đóng góp cho hòa bình, hữu nghị và phát triển bền vững ở khu vực cũng như trên thế giới.
Không thuyết giảng giáo lý, không gọi tên Phật pháp, nhưng từng câu hát đều thấm tinh thần tỉnh thức: nhận ra khổ đau, buông bỏ bản ngã, tìm chốn an trú và mở lòng yêu thương.
Thông qua hình tướng Tổ sư Bồ Đề Đạt Ma, ông không những tạo ra một trải nghiệm thẩm mỹ, còn sắm vai người dẫn dắt tinh thần, giúp người xem tự thức nhận tinh thần vô niệm, vô tướng từ bên trong bản tâm sơ nhiên...
Phá vỡ ranh giới xã hội trước hết là phá vỡ ranh giới trong tâm thức. Đó cũng chính là con đường mà Phật giáo đã chỉ ra, con đường chuyển hóa từ bên trong, để thế giới bên ngoài có thể đổi thay một cách bền vững.
Việc giữ gìn và thực hành các nghi lễ liên quan đến Thần Bốn Mặt chính là cách người Khmer bảo tồn bản sắc văn hóa, đồng thời nuôi dưỡng những hạt giống thiện lành trong tâm hồn giữa dòng chảy thời đại đầy biến động.
Bình luận (0)