
Nói chung tôi vẫn còn vụng về lắm. Đường tu của tôi cũng vậy nhưng tôi không sợ nữa. Vì tôi biết: thất bại không phải do công thức sai, mà do tôi chưa từng thật sự “nấu”.
Khi biết quan tâm, biết lên tiếng và hành động đúng lúc để bảo vệ bạn học, các em không chỉ góp phần ngăn chặn bạo lực học đường mà còn chung tay xây dựng môi trường giáo dục an toàn, lành mạnh và giàu tình người.
Chỉ khi hàng tăng ni trẻ giữ được định lực kiên cố, vững chãi trước những ngọn gió độc của thời đại số, luôn sống trong chính niệm tỉnh giác và thế hệ trẻ ngoài đời tìm thấy lối về, neo mình tự tại trong chỉnh thể tâm thanh tịnh, thì năng lượng giác ngộ của mùa Vesak mới thực sự hồi sinh.
Khi chú tâm liên tục vào thân, thọ, tâm, pháp, tâm dần dần lắng dịu. Từ tán loạn đi đến định tĩnh. Từ định tĩnh đi đến chính định. Khi an trú được trong chính định, quý Hiền giả bắt đầu kinh nghiệm một loại hạnh phúc rất khác.
Có lẽ rồi đây, những đứa trẻ lớn lên sẽ chẳng còn nhiều lần đuổi theo chuồn chuồn như chúng tôi ngày trước. Nhưng đâu đó giữa làng, trong những buổi chiều miên man nắng, chuồn chuồn vẫn bay.
Người mẹ gieo phúc cho con không phải bằng của cải, mà bằng một tâm hồn biết yêu thương và sống thiện lành.
Bình luận (0)