
Mười hạt giống lành gieo trong những ngày đầu xuân – nếu được tiếp tục nuôi dưỡng suốt mười hai tháng – sẽ trở thành nguồn năng lượng chuyển hóa mạnh mẽ cho chính ta và cả những người xung quanh.
Đi chùa đầu năm, suy cho cùng, không phải để xin Phật thay đổi cuộc đời mình. Nếu có điều gì cần thay đổi, có lẽ chính là cách mình nhìn cuộc sống.
Trong giờ phút nghệ thuật và đạo vị, mới thấy biên giới trong cuộc sống bổng mờ nhạt. Cõi Tịnh độ hiện thực nếu được lan tỏa, xã hội đâu tồn tại não phiền.
Có những món ăn không chỉ để no, mà để nhớ thương. Mứt gừng, mứt dừa nhà tôi là như vậy. Nó giữ lại tuổi thơ nghèo khó nhưng ấm áp, giữ lại dáng mẹ bên bếp lửa những ngày cuối năm và giữ cho Tết, dù đi qua bao đổi thay, vẫn còn nguyên mùi hương cũ.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hay hẹp, chỉ cần có tình yêu thương gia đình, được ngồi bên mâm cơm có cha mẹ, nghe cha hỏi han chuyện làm ăn, nghe mẹ nhắc: “Ăn thêm bát cơm nữa kẻo đói”.
“Ý như vạn sự” không phải là buông xuôi, mà là thái độ tỉnh thức trước vô thường. Ta vẫn nỗ lực, vẫn hành động, vẫn nuôi dưỡng ước mơ nhưng không để bản ngã trói buộc mình vào kết quả.
Bình luận (0)