
Người tu Phật cần nhận định rõ thể tính và thể tướng khác nhau, tuy đồng một bản thể, danh tướng do hạnh nguyện giúp chúng ta nương vào để thăng hoa, hiểu như vậy mới tránh khỏi tính cực đoan cố chấp do kiến thủ...
Thương nhau còn chưa đủ, giận làm chi cho lãng phí một kiếp nhân sinh. Giận rồi để lại biết cách yêu thương nhau nhiều hơn, ấy mới là sự tỉnh thức và vẹn tròn sâu sắc nhất của một tấm lòng.
Nguyện cho con người thức tỉnh lòng thương xót, biết coi động vật và thiên nhiên là những người bạn, những sinh linh có cảm xúc, có nỗi đau và có quyền được sống tự do, an lành.
“Khẩu xà tâm Phật” - một quan niệm theo cách diễn đạt từ một góc nhin hạn hẹp của dân gian cần được nhìn lại, không phải vì lòng tốt bên trong con người không đáng trân trọng, mà bởi một tấm lòng thiện lương cũng cần được thể hiện bằng cách ứng xử có trách nhiệm.
Tu tập, xét cho cùng, không phải là xây dựng thêm một hình ảnh đẹp về “ta”, mà là từng bước chuyển hóa chính những gì đang diễn ra trong tâm.
Có lẽ, đến một lúc nào đó, ta sẽ hiểu câu nói của Richardson theo một nghĩa khác: Không phải tôi đã trở lại. Tôi chỉ đang tiếp tục trở thành một phiên bản tỉnh thức hơn của chính mình.
Bình luận (0)