
Bà nội năm xưa chẳng giảng điều gì cao xa, nhưng qua dáng người cặm cụi bên bếp lửa, qua việc dành lại vài củ khoai nhỏ cho đám cháu, bà đã âm thầm dạy chúng tôi bài học về lòng từ và sự chắt chiu trong cuộc sống.
Để rồi, đi qua bao năm tháng, chỉ cần một thoáng nhớ nhà, lòng tôi đã thấy mát lành như đang ngồi lại bên mâm cơm cũ, nơi có bát canh bầu giữa một mùa hè năm ấy...
Một chút chân thành, một chút yêu thương, một chút sẻ chia tưởng ít, mà dường như là tất cả. Bởi những điều ấy mới làm nên ý nghĩa của một kiếp người.
Sự tử tế không chỉ giúp gắn kết con người, mà còn nuôi dưỡng sự bình ổn từ bên trong.
Giữa dòng đời vô thường, khi mọi danh lợi rồi sẽ tan thành hư không thì tình mẹ chính là điểm tựa cuối cùng, là hơi ấm duy nhất đủ sức sưởi ấm lòng người qua mọi mùa đông giá rét.
Cuộc sống ngoài kia có thể vội vã, áp lực với bao lo toan, nhưng chỉ cần nghĩ đến quê hương, tôi lại tìm được một khoảng bình yên để nương náu.
Bình luận (0)