
Với tôi, quê nhà có làn khói đốt đồng trong buổi chiều chiều. Làn khói nhắc tôi luôn nhớ đến và biết ơn những giọt mồ hôi của cha mẹ và tình làng nghĩa xóm dạy tôi biết thương nhau hơn trong những vụ mùa chẳng trọn vẹn.
Có lẽ, câu hỏi quan trọng nhất mà Phật học đặt ra cho các xung đột đương đại không phải là ai đúng, ai sai, mà là: Liệu nhân loại có đủ tỉnh thức để dừng lại, trước khi “trả đũa” trở thành một tập quán nghiệp không còn lối thoát?
Tôi cũng hạnh phúc khi ở cạnh ông, khi đêm không ngủ được có một bàn tay nhè nhẹ vỗ vào lưng tôi, sự dịu dàng ông mang lại hệt như khi bà vẫn còn ở cạnh.
Những tranh luận gần đây quanh “Nỗi buồn chiến tranh” cho thấy vấn đề không nằm ở bản thân tác phẩm, mà ở cách con người hôm nay tiếp cận và đối xử với bất đồng.
Khi biết dừng lại trước điều xấu, nghiêng lòng về điều thiện, thì dù trải qua bao kiếp, dòng phước ấy vẫn lặng lẽ chảy, nâng đỡ cuộc đời theo cách bền bỉ và nhân hậu nhất.
Đời là vô thường, nhưng tâm lành có đường đi. Khi ta biết giữ tâm sáng và nguyện bền, lửa thiện nguyện sẽ luôn rực sáng, soi đường cho chính mình và cho tất cả.
Bình luận (0)