
Đại Thế Chí Bồ Tát có thể không hiện diện rầm rộ trong những lời cầu nguyện vang xin phép màu, nhưng Ngài vẫn hiện thân cho ngọn đèn trí tuệ kiên cố nơi sâu thẳm tâm hồn mỗi hành giả.
Chiếc ao xưa đã bị lấp đi, chiếc ghe cũ không còn chốn đậu. Tôi đã về quê nhưng có những điều của thời thơ ấu không còn nữa, chỉ để lại mình tôi với những hồi ức ăm ắp ùa về, hằn đậm vết tích thời gian.
Cuộc sống vốn không thêm gánh nặng, nhưng chính những điều ta ôm giữ mới khiến đôi vai ngày càng nặng nhọc. Những sợi dây trói buộc ta nhiều nhất thường không nhìn thấy bằng mắt, mà nằm sâu trong tâm niệm.
Bởi báo hiếu sâu nhất không phải là làm thật nhiều để cha mẹ thấy, mà là âm thầm sửa mình để cha mẹ được an lòng. Đó mới là cội rễ của Vu Lan.
Trời về đêm, mưa ngâu đã tạnh. Trăng nhô lên, ánh sáng dịu dàng trải xuống con ngõ nhỏ. Ngẩng nhìn vầng trăng, tôi cảm thấy như bóng dáng cha mẹ hiền hòa đang dõi theo tôi.
Bông hồng mùa Vu Lan được cài trên ngực áo, nhưng ý nghĩa của nó còn ở lại mãi trong trái tim, để mỗi người biết sống sâu hơn với tình thân và giữ gìn hai chữ “hiếu ân” suốt hành trình của một đời người.
Bình luận (0)