
Đi chùa đầu năm, nếu có một lời nguyện, có lẽ đó không nên là lời xin cho mọi thứ suôn sẻ, mà là lời nhắc nhở: trong năm mới này, tôi sẽ sống có trách nhiệm hơn với từng hành động của mình. Tôi sẽ gieo những hạt giống mà tôi mong thấy kết quả trong tương lai.
Giữa mười chữ “T” nhiều xung lực, chữ “Tự” nổi lên như một cách tiếp cận dung hòa: tự tin, tự lực, tự cường, tự chủ. Dưới ánh sáng Phật học, đó chính là tinh thần tự giác - tự độ - không ỷ lại vào ngoại lực.
Cái cảm giác the the của đầu năm mới còn vương và sương vẫn ương bướng chưa chịu rời đi khi mỗi sớm mai thức dậy nhưng phố phường khắp nẻo đã bắt đầu có những ánh nắng chở che.
Những ngày cuối năm, không phải là ngày để rộn ràng những toan tính, sắp đặt, mà là mùa để mình sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn, trân trọng nhiều hơn, từ những điều thật nhỏ!
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Tết chỉ thực sự có ý nghĩa khi mỗi người tìm thấy sự bình an trong tâm hồn. Khi buông bớt những áp lực không cần thiết, trân trọng những giá trị giản dị, chân thành, mỗi người sẽ cảm nhận được một cái Tết ấm áp và an vui.
Bình luận (0)