
Đôi khi, bài học ấy chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc rất ngắn: một người đang có quyền làm tổn thương người khác, nhưng đã chọn dừng lại.
Từ Côn Đảo, hình ảnh ấy theo tôi trở về. Tôi kể lại, để chiếc áo nâu giữa “chuồng cọp” không chỉ nằm lại trong ký ức của riêng mình.
"Địa ngục vị không, thệ bất thành Phật. Chúng sinh độ tận, phương chứng Bồ Đề."
Mẹ đã chắp cánh những ước mơ cho tôi bằng những bữa cơm nhà, bằng hạt cơm trắng ngần, bằng nồi thịt kho đậm đà được nêm nếm bằng cả tấm lòng, bằng nồi canh nóng hổi như tình thương chưa bao giờ nguội lạnh.
Siết trách nhiệm, không siết sáng tạo. Kiểm soát để ngăn chặn xuyên tạc, không phải để thu hẹp tư duy. Quản lý để bảo vệ sự thật, không phải để né tránh trách nhiệm.
Tự mình gieo nhân, tự mình nhận quả. Mỗi người cần tự tu tập và tích đức cho chính mình lúc còn sống. Khi đã nằm xuống, sự trợ duyên từ người thân dù quý giá nhưng vẫn có giới hạn, không thể thay thế hoàn toàn nghiệp quả cá nhân.
Bình luận (0)