
Cỏ dại không oán trách đất nghèo. Nó không chờ đất tốt mới mọc. Nó tận dụng từng chút ẩm của mưa, từng khe hở nhỏ nhất để bám rễ.
Dư âm của Tết vì thế không kéo ta lùi lại phía sau, mà giống như khoảnh khắc con ngựa sau quãng nghỉ khẽ giũ bờm, chỉnh lại vó và lấy thế trước khi tiếp tục đường dài.
Một người làm thiện nguyện không vì mặc áo đẹp mà mất đi tấm lòng thiện; một nhà giáo không vì sử dụng công nghệ hiện đại mà đánh mất lý tưởng giáo dục. Khi xã hội quen với việc đánh giá đạo đức qua bề ngoài, thì sự hiểu lầm là điều khó tránh khỏi.
Sự tự tại không đến từ việc sở hữu nhiều thứ, mà từ việc bớt lệ thuộc.
Hình ảnh người con cõng mẹ lên sân khấu nhận bằng đại học vì thế không chỉ là một khoảnh khắc xúc động, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc: giữa bao đổi thay của thời đại, đạo hiếu vẫn luôn là thước đo nhân cách con người.
Khi người ta đến với Phật pháp chủ yếu để tránh họa, né khổ, sợ đọa, thì động cơ tu học bị chuyển dịch từ tỉnh thức sang phòng vệ.
Bình luận (0)