
Khi con đã vững vàng với tư duy độc lập và đôi chân của chính mình trên lộ trình tỉnh thức, thầy muốn con hãy mở rộng trái tim mình hơn nữa, đến khi đủ bao dung để ôm trọn mọi kiếp người.
Hãy tiếp tục bước đi, bởi vì khu rừng vẫn xanh, dòng suối vẫn chảy và chân lý vẫn luôn hiện hữu cho những ai đủ kiên nhẫn để nhìn sâu hơn những chiếc lá úa tàn.
Vì ở nơi đó, có một miền yêu thương không bao giờ khép lại, mà luôn rộng mở tựa nẻo về của những ai đã đi đủ xa, rồi nhận ra hạnh phúc bình dị đến thế.
Giữa cuộc đời xô bồ, chỉ cần nghĩ đến bóng dừa ấy, lòng con lại thấy yên bình, như thể vừa được dẫn lối để trở về, trong vòng tay của người thương yêu nhất đời mình.
Rằm tháng Tư không làm thay đổi thế giới trong một ngày. Nhưng có thể kiến tạo hiện thực quan trọng hơn là gieo vào mỗi người một ý niệm về sự tỉnh thức.
Lớn dần lên rồi, bữa ăn cũng dần cải thiện, không còn bữa đói bữa no, cũng bắt đầu đầy đủ hương vị hơn nhưng mỗi khi nấu cơm, vẫn thèm được má chắt cho bát nước cơm như ngày còn bé.
Bình luận (0)