
Lớn dần lên rồi, bữa ăn cũng dần cải thiện, không còn bữa đói bữa no, cũng bắt đầu đầy đủ hương vị hơn nhưng mỗi khi nấu cơm, vẫn thèm được má chắt cho bát nước cơm như ngày còn bé.
Nếu một pháp môn khiến tâm mình lắng dịu hơn, sống tử tế hơn, biết hướng thiện hơn, thì đó đã là điều đáng quý. Bởi sau cùng, điều chư Phật muốn cứu độ trước tiên… chính là nỗi khổ trong tâm con người.
Phương Bối chưa bao giờ chỉ là một khu đất. Đó là ký ức, là văn hóa, là thiên nhiên, là đời sống tâm linh, là một phần linh hồn của cao nguyên Bảo Lộc.
Kính mừng ngày Đản sinh, cầu chúc cho đóa sen trong tâm mỗi người mãi mãi ngát hương, mang lại sự bình an và hạnh phúc thực sự đến với mọi chúng sinh.
Bến sông quê là vậy, vừa thực vừa mơ, vừa hữu hình vừa vô ảnh. Nó không chỉ là một bến nước mà còn là bến của tình thương, của ký ức, của bao nỗi chờ mong chắt chiu qua năm tháng rộng dài.
Tu tập không phải để trở thành một con người khác, mà là học cách quay về sống sâu sắc, tỉnh thức và thiện lành hơn với chính mình. Và trên hành trình ấy, chỉ cần còn giữ được tâm hướng thiện, thì mỗi bước đi chậm rãi cũng đều đáng quý.
Bình luận (0)