
Cuộc sống có dễ dàng hay không, tất thảy đều phụ thuộc vào suy nghĩ của bản thân mình.
Ta khổ không phải vì vô thường, mà vì cứ mong điều vô thường phải bền lâu. Đi một mình không phải lúc nào cũng là cô độc, có khi đó là lúc ta trở về gần mình nhất.
Tôi đã đi gần nửa vòng trái đất để tìm kiếm sự nghiệp, để theo đuổi những giá trị hiện đại, để rồi nhận ra, không đâu thiêng liêng bằng quê hương.
Ánh sáng nào cũng có ý nghĩa của nó. Nếu pháo hoa làm bầu trời rực rỡ trong chốc lát, thì ngọn đèn nhỏ lại giúp người ta đi qua những đêm dài.
Tôi bỗng nghĩ, nhiều khi chúng ta không hiểu hết giá trị của một điều rất bình thường cho đến khi điều ấy bị tổn thương. Chỉ đến lúc bước đi thấy đau, ta mới biết đôi chân đã lặng lẽ trung thành với mình đến thế nào.
Có những nơi khiến người ta nhớ bởi vài con phố, vài quán ăn hay vài danh thắng. Nhưng Hội An lại khác. Hội An khiến người ta nhớ bằng cả một không gian sống động của núi non, sông nước và nhịp sống đô thị đan xen.
Bình luận (0)