Hoa mùa Phật Đản - Qua dòng sông tĩnh thức / Đâu cánh buồm huyền không / Cội nguồn ta tắm gội / Lòng gạn đục khơi trong.
Hoa mùa Phật Đản - Qua dòng sông tỉnh thức/Đâu cánh buồm huyền không/Cội nguồn ta tắm gội/Lòng gạn đục khơi trong.
Đóa hoa vô ưu nở
Mùa Phật Đản lại về
Ánh hào quang rạng rỡ
Hương sen bước cận kề.
Nghe lời răn của Phật
Gieo hạt mầm từ bi
Mở khai niềm chính đạo
Phật pháp thật diệu kỳ.
Con đường đến hạnh phúc
Hoa hồng đầy chông gai
Trăm năm đời huyễn mộng
Trầm luân một kiếp người.
Khơi dậy niềm an lạc
Lan tỏa tình yêu thương
Thắp sáng bao ánh tuệ
Xua tăm tối miên trường.
Qua dòng sông tỉnh thức
Đâu cánh buồm huyền không
Cội nguồn ta tắm gội
Lòng gạn đục khơi trong.
Tác giả: Tôn Nữ Mỹ Hạnh
Nhẫn hoàn toàn không phải là thái độ nhút nhát hay đầu hàng trước số phận, mà chính là khả năng làm chủ bản thân, ngăn không để nỗi đau hay cơn giận kiểm soát lời nói và hành vi.
Điểm gặp gỡ sâu xa giữa hai “Phạm Võng” không nằm ở việc xóa nhòa sự khác biệt giữa Phật giáo Pāli và Đại thừa, mà nằm ở khả năng nhận ra rằng kiến chấp, tâm niệm, lời nói và hành vi đều liên hệ với tiến trình giải thoát và tu tập.
Đây không chỉ là di sản văn hóa vật thể mà còn là nguồn cảm hứng vô tận cho các thế hệ nghệ nhân, nhà nghiên cứu và những người yêu nghệ thuật, giúp khẳng định vị thế nghệ thuật Việt Nam trong khu vực và trên thế giới.
Tất cả những phần thực hành trong pháp tu Mở đầu đều dựa trên tri kiến sâu sắc về phật tính rằng: mỗi chúng sinh đều vốn sẵn tiềm năng đạt tới giác ngộ.
Đây không chỉ là di sản văn hóa vật thể mà còn là nguồn cảm hứng vô tận cho các thế hệ nghệ nhân, nhà nghiên cứu và những người yêu nghệ thuật, giúp khẳng định vị thế nghệ thuật Việt Nam trong khu vực và trên thế giới.
Văn minh và đúng chính pháp không chỉ bảo vệ an ninh trật tự, mà còn là cách thiết thực nhất để đưa tháng 7 Âm lịch trở về đúng với bản ngã thánh thiện của: Mùa của sự xá tội, lòng từ bi vô hạn và đạo hiếu vẹn toàn.
Tính giao thoa và thích nghi cao trong văn hóa biển tạo nên sự tương quan chủ yếu với ba nguyên lý khế cơ, khế thời và khế xứ, phản ánh đặc trưng nổi bật nhất của văn học Hải Phòng khi nhìn từ phê bình Phật học.
Vấn đề còn lại là cách chúng ta hành động. Không đóng cửa di sản để bảo tồn. Không mở cửa di sản để khai thác bằng mọi giá. Mà làm cho mỗi giá trị được bảo tồn có khả năng sinh ra tri thức, sáng tạo, sinh kế, bản sắc và sức mạnh mềm
Vâng! Cái nhỏ nhất, ít nhất nhưng cần thiết nhất mà lại gần gũi chúng ta nhất, đó là ân nghĩa thầy trò trong chốn già lam thanh tịnh, câu nhắc nhở thiệt hay và thâm túy vô vàn trong muôn một: Vẫn là con của ngày xưa.
Giờ này con đã lớn khôn/Tiếng ru của mẹ vẫn còn trong tim/Giờ con như những cánh chim/Tung chao đôi cánh tìm về chốn xa/Ngày nao cũng nhớ quê nhà/Nhớ sông nhớ cảnh, nhớ nhà, nhớ Bu.
Bình luận (0)