
Tính giao thoa và thích nghi cao trong văn hóa biển tạo nên sự tương quan chủ yếu với ba nguyên lý khế cơ, khế thời và khế xứ, phản ánh đặc trưng nổi bật nhất của văn học Hải Phòng khi nhìn từ phê bình Phật học.
Vấn đề còn lại là cách chúng ta hành động. Không đóng cửa di sản để bảo tồn. Không mở cửa di sản để khai thác bằng mọi giá. Mà làm cho mỗi giá trị được bảo tồn có khả năng sinh ra tri thức, sáng tạo, sinh kế, bản sắc và sức mạnh mềm
Vâng! Cái nhỏ nhất, ít nhất nhưng cần thiết nhất mà lại gần gũi chúng ta nhất, đó là ân nghĩa thầy trò trong chốn già lam thanh tịnh, câu nhắc nhở thiệt hay và thâm túy vô vàn trong muôn một: Vẫn là con của ngày xưa.
Giờ này con đã lớn khôn/Tiếng ru của mẹ vẫn còn trong tim/Giờ con như những cánh chim/Tung chao đôi cánh tìm về chốn xa/Ngày nao cũng nhớ quê nhà/Nhớ sông nhớ cảnh, nhớ nhà, nhớ Bu.
Trên cương vị một vị quan, ông đã tận trung với nước, lèo lái con thuyền kinh tế Đàng Trong hưng thịnh; trên cương vị một người con Phật, ông tận hiếu với Tổ thầy, dùng cả cuộc đời làm viên gạch lót đường cho sự phát triển của dòng thiền thuần Việt.
“Bình San điệp thúy” mãi mãi là niềm kiêu hãnh văn hóa sâu sắc, là biểu tượng cho ý chí trường tồn, nghĩa tình sâu nặng của cha ông ta đối với mảnh đất phương Nam ruột thịt.
Bình luận (0)