
Cành mai vẫn còn mãi, người có thể chẳng còn, nhưng ý vị, thiền ý trong thi kệ vẫn còn mãi. Mãn Giác thiền sư như cành hoa chưa bao giờ cạn hương vị của thiền ý, mà luôn tỏa hương đến muôn đời sau.
Mặc dù các truyền thống tôn giáo định hình ý nghĩa của Tết Nguyên đán, gia đình và cộng đồng vẫn là trọng tâm của các lễ hội.
Ngày mai cho đến ngày mai/Chùa Khmer nguyên vẹn tòa đài sen thơm/Chiều quê tỏa khói um rơm/Bếp quê hương tỏa mâm cơm đượm tình/Trống chùa vang vọng Srok mình/Lời kinh cầu nguyện yên bình giấc quê.
Câu hỏi vẫn nhẹ nhàng ở lại sau mỗi bữa ăn chung: Liệu chúng ta còn đủ chính niệm để ngồi xuống cùng nhau để một bữa cơm giản dị tiếp tục giữ gìn sự ấm áp của gia đình và nuôi dưỡng sự tử tế của cộng đồng?
Đó chính là thiên tài của vũ đạo tiềm ẩn. Dù trong các Gift Sheets của Shaker hay mandala Cham Yig của Phật giáo, chuyển động được định hình bởi cấu trúc chứ không phải bởi cái tôi.
Mùa xuân trong bài thơ không chỉ là cảnh sắc thiên nhiên mà trở thành một hệ thống biểu tượng văn hóa, phản chiếu linh hồn của làng quê Bắc Bộ – nơi mà thiên nhiên, con người và tín ngưỡng hòa làm một.
Bình luận (0)