
Sự khác biệt giữa ba miền chủ yếu ở nghi quỹ, âm nhạc, ngôn ngữ tán tụng và hình thức tổ chức. Đây là biểu hiện của tinh thần khế lý, khế cơ và phương tiện thiện xảo, chứ không làm thay đổi bản chất và giá trị cốt lõi nghi lễ.
Có như vậy, người trần tục mới đủ đức tin, tín nhiệm nương về Phật pháp, gieo giống Bồ đề, gây nhân hạnh phúc với chủng loại đồng vãng sinh Tịnh Độ Tây Phương.
Ta đã ngán loay hoay. Đến đâu?/Từ đâu đến?/Ừ, đời là chuỗi bến/Chỉ âm thầm đổi ga/Cõi trần xoay hối hả/Nụ cười hằn vết nhăn.
Lễ hội Quán Thế Âm Ngũ Hành Sơn vừa là lễ hội Phật giáo, vừa là không gian kiến tạo cộng đồng, đồng thời là một di sản sống phản ánh khả năng bản địa hóa và nhập thế của Phật giáo trong đời sống văn hóa Việt Nam đương đại.
Chuông chùa vang vọng tan niềm tục/Đối cảnh vô tâm nhẹ gót sầu/Chẳng cần lánh đời tìm Phật độ/Tùy duyên an lạc tự nơi đầu
Hệ thống bia tượng Hậu tại chùa Di Lặc là nguồn tư liệu Hán Nôm có giá trị, phản ánh khá sinh động đời sống Phật giáo, văn hóa và xã hội làng xã Việt Nam cuối thế kỷ XVII.
Bình luận (0)