
Chỉ với bốn câu thơ mộc mạc, bài kệ không hướng con người đến sự trốn tránh thực tại, mà dạy chúng ta cách sống trọn vẹn, tỉnh thức và tìm thấy "vàng ngọc" ngay trong chính ngôi nhà tâm hồn của mình.
Mặc cho sóng gió muôn nơi. Tâm ta như nước, thảnh thơi mây ngàn. Hoa vàng vẫn nở bên hiên. Trần gian một giấc, muộn phiền hóa không. Thuyền từ dạo bước thong dong. Lối về thanh tịnh, sạch lòng lợi danh.
Thân này gửi tạm cuộc đời. Mưa qua, nắng lại, đất trời vẫn nguyên. Vô thường một trận mưa đêm. Vô ngã một giọt lặng im giữa trời.
Ngày nay, thứ ngôn ngữ thị giác ấy dường như đang tan biến, nhường chỗ cho một biển người đồng dạng, nơi sự thoải mái được đặt lên trên mọi giá trị khác.
Sen gắn liền với đạo Phật, đồng thời nhắc nhở mỗi người biết sống thiện lành, giữ tâm an lạc, nuôi dưỡng lòng từ bi và không ngừng hoàn thiện bản thân để góp phần xây dựng xã hội an vui, tốt đẹp.
Phương Bối chưa bao giờ chỉ là một khu đất. Đó là ký ức, là văn hóa, là thiên nhiên, là đời sống tâm linh, là một phần linh hồn của cao nguyên Bảo Lộc.
Bình luận (0)