
Mùa Phật đản - mùa sen nở 2570, hãy thử lắng lòng nghe lại bài hát xưa của các cụ mà thêm tiếc nhờ và kính trọng tinh thần tiên phong từ thời chấn hưng Phật giáo rạng ngời năm xa xưa ấy, khi mà các phương tiện truyền thông chưa phát triển, AI(1) chưa xuất hiện.
Tôi còn nhận ra trong những trang văn đọng lắng, tự ngân từ trái tim người đàn bà đa đoan ấy, có sự an nhiên rơi thoảng trong tiếng kinh siêu độ, trắng tinh khôi màu miên hương.
Có những vết thương nhìn thấy được/Có nỗi đau giấu kín trong lòng/Một viên thuốc làm nguôi phần xác/Một hồi chuông giữ ấm phần hồn/Bỗng vụt hiện vòng tròn bất tử/Khi dâng hương xin tỏ lòng thành/Trước vong linh các anh hùng liệt sĩ...
Tôi đã gặp giữa Trường Sa sóng gió/Mái chùa quê nghi ngút khói hương bay/Áo lính hòa trong màu nâu thiền tịnh/Nghe non sông gần lại giữa biển trời…
Đất trời rạng rỡ đẹp tươi / Nhờ công ơn Bác một đời gian lao / Ơn Người to lớn biết bao / Bắc Nam sum họp hân hoan một nhà. / Dù nay Bác đã đi xa / Lời Người còn đó chan hòa niềm tin / Việt Nam ngời sáng vươn lên / Chung tay dựng nước vững bền mai sau.
Có những trái tim không nói về mình/Chỉ biết làm cho biển xa gần lại/Mái chùa cong, sân trường nắng trải/Dấu chân người thiện nguyện mãi còn đây
Bình luận (0)