Tác giả: Nguyễn Thành Công

Tháng tư về trong nắng nóng, đỉnh nhiệt khắc nghiệt khơi gợi suy tư lịch sử gắn với mốc thời gian thống nhất giang sơn. Viếng chùa vào dịp tháng 4 trong tâm tình của một người phật tử nghĩ về truyền thống hộ quốc an dân của Phật giáo Việt Nam.

Đất nước trải qua nhiều chinh chiến, Phật giáo đồng hành cùng dân tộc, không đứng ngoài mà đồng hành, khoác chiến bào. Và cộng đồng Phật giáo còn có hình thức tri ân khi nhiều chùa lập ban thờ các vị anh hùng dân tộc, các anh hùng liệt sĩ vị quốc vong thân qua các thời kỳ. 

Chùa là chốn thiêng liêng, chuông mõ kinh kệ độ vong linh về cõi vãng sinh, tôi có nhiều đêm nghỉ ở chùa Phật  Quang-Rạch Giá, thắp hương ở "Vãng sinh đường", nơi số lượng tro cốt nhiều trên các hàng kệ.

Dừng lâu trước tro cốt và bài vị một sĩ quan cấp tướng của Quân đội nhân dân Việt Nam trong đó có nhiều chân dung người đã khuất là công an, quân nhân,....

Những con người dù cấp hàm cao thấp, đều ngã xuống vì cái chung. Cách Phật Quang tự mấy trăm km, Chùa Bửu Liên ngoại thành Cà Mau, có bài vị thờ sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam trong quân phục chỉnh tề, có pháp danh, người mất đã quy y.

Ở miền Trung, nơi chiến trường khốc liệt nhất Đông Dương, khu vực giới tuyến và riêng cổ thành Quảng Trị, số thương vong cực lớn, đến bây giờ vẫn duy trì tìm kiếm hài cốt  từ các bên. Hàng năm Giáo hội Phật giáo Việt Nam đều tổ chức trai đàn cầu siêu độ vong hồn tử sỹ.

Đất nước mình đâu chỉ riêng khu vực vĩ tuyến 17, người lính ngã mình ở khắp nơi, trên từng tấc đất. Hơn 18,000 ngôi chùa đã luôn cầu kinh, thực hành các nghi thức tâm linh siêu độ vong hồn liệt sỹ. Các anh hùng liệt sỹ sống khôn thác thiêng được vãng sinh miền cực lạc, tiếp tục che chở bảo vệ Tổ quốc từ chốn thiêng liêng trong thác gửi niềm tin.

Tác giả: Nguyễn Thành Công