Trong nhịp sống hiện đại hối hả, con người đôi khi mải chạy theo những mục tiêu lớn lao mà quên đi những giá trị cốt lõi như gia đình và đạo hiếu. Bởi vậy, hình ảnh một tân cử nhân cõng mẹ lên sân khấu nhận bằng tốt nghiệp cùng bức tâm thư xúc động đã trở thành khoảnh khắc đẹp, đánh thức trong lòng xã hội những suy ngẫm sâu sắc về nghĩa hiếu - gốc rễ của đạo làm người.
Câu chuyện của Phạm Trung Trí Dũng, tân cử nhân ngành Dược, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành cõng mẹ lên nhận bằng Đại học đã khiến bao người đọc xúc động. Đằng sau khoảnh khắc ấy là cả một hành trình dài đầy nhọc nhằn và nước mắt: cha mất chỉ ít lâu trước ngày hoàn thành khóa luận, mẹ đau yếu triền miên, còn Dũng vừa học tập, vừa chăm sóc cha mẹ trong bệnh viện suốt những năm tháng sinh viên. Trong bức tâm thư đọc trước hội trường, Dũng không nói nhiều về bản thân, mà dành những lời tri ân sâu nặng cho cha mẹ, những người đã âm thầm hy sinh để anh có ngày hôm nay.
Tấm bằng đại học, vì thế, không chỉ là thành quả của riêng một cá nhân, mà là kết tinh của tình yêu thương, sự nhẫn nại và đạo hiếu.
Câu chuyện cõng mẹ của Phạm Trung Trí Dũng chạm đến trái tim người đọc bởi nó khơi dậy một giá trị đã ăn sâu trong truyền thống văn hóa Việt Nam, đó là đạo hiếu. Từ bao đời nay, ông cha ta vẫn dạy rằng: “Hiếu là gốc của đức”, “Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Đạo hiếu không chỉ là sự phụng dưỡng cha mẹ về vật chất, mà còn là lòng biết ơn, sự kính trọng và trách nhiệm của con cái đối với đấng sinh thành. Hành động cõng mẹ lên nhận bằng của Dũng không mang tính phô trương, mà là một biểu hiện tự nhiên, chân thành của tình yêu con dành cho mẹ, một tình yêu được nuôi dưỡng từ sự thấu hiểu và tri ân sâu sắc.
Đặt câu chuyện ấy trong bối cảnh xã hội hiện nay, ta càng thấy đạo hiếu là giá trị cần được nhắc nhớ nhiều hơn bao giờ hết. Cuộc sống hiện đại với nhịp điệu gấp gáp, áp lực học tập, công việc và mưu sinh khiến không ít người trẻ dần xa rời gia đình. Có những người mải mê theo đuổi thành công, đến khi ngoảnh lại thì cha mẹ đã già yếu, bệnh tật, thậm chí không còn cơ hội để nói một lời cảm ơn trọn vẹn. Hiếu thảo đôi khi bị hiểu giản lược thành việc chu cấp tiền bạc, trong khi điều cha mẹ cần hơn cả lại là sự quan tâm, hiện diện và sẻ chia.
Từ câu chuyện của tân khoa trẻ tuổi ấy, mỗi người có thể tự soi lại mình để nhận ra rằng đạo hiếu không phải là điều gì quá lớn lao hay xa vời. Đó có thể là một cuộc điện thoại hỏi thăm cha mẹ sau ngày dài bận rộn; là một bữa cơm sum họp, một lời lắng nghe khi cha mẹ cần; hay đơn giản là sống tử tế, nỗ lực vươn lên để không phụ công sinh thành. Hiếu không nằm ở lời nói hoa mỹ, mà ở những hành động cụ thể, âm thầm nhưng bền bỉ.
Hình ảnh người con cõng mẹ lên sân khấu nhận bằng đại học vì thế không chỉ là một khoảnh khắc xúc động, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc: giữa bao đổi thay của thời đại, đạo hiếu vẫn luôn là thước đo nhân cách con người. Khi mỗi cá nhân biết sống hiếu nghĩa, xã hội sẽ thêm phần nhân văn, bền vững. Và có lẽ, thành công lớn nhất của đời người không chỉ là những tấm bằng hay danh vị, mà là khi ta còn đủ yêu thương và kịp nói lời tri ân với cha mẹ của mình.
Tác giả: Trần Văn Hiếu
Địa chỉ: Số nhà 08 ngõ số 20 đường số 1 thôn Thọ Thái, xã Quảng Ninh, tỉnh Thanh Hóa






Bình luận (0)