Có những điều người lớn gọi là “đức tin”, nhưng nếu truyền đạt sai cách, với trẻ nhỏ, đó có thể trở thành nỗi sợ.
Không thể viện dẫn giáo dục hay tôn giáo để biện minh cho việc đưa những hình ảnh đau đớn, bạo lực (như cảnh chịu đóng đinh mà các em tái hiện trong ảnh gửi kèm) vào môi trường mầm non.
Ở độ tuổi 3-6, trẻ không đủ năng lực nhận thức để hiểu biểu tượng của sự hy sinh; các em chỉ nhìn thấy nỗi đau, sự tra tấn và cảm giác bất an.
Và như vậy, cái được gieo vào đầu các em không phải là tình yêu thương, mà là nỗi ám ảnh.
Giáo dục, trước hết, phải tôn trọng sự phát triển tự nhiên của trẻ.
Đức tin, nếu thực sự hướng thiện, không bao giờ cần đến những cú sốc thị giác hay cảm xúc để tồn tại.
Lòng nhân ái không được nuôi dưỡng bằng hình ảnh đau thương, mà bằng những trải nghiệm dịu dàng, như một câu chuyện tử tế, một hành động sẻ chia, một môi trường an toàn để trẻ cảm nhận điều tốt đẹp.
Ngay cả trong môi trường giáo dục tôn giáo, việc truyền đạt cũng cần chọn lọc và phù hợp lứa tuổi.
Không phải cứ “thiêng liêng” là có quyền vượt qua ranh giới tâm lý trẻ em.
Đức tin không phải là sự áp đặt và càng không phải là lý do để biến trẻ thành “đạo cụ” cho những thông điệp mà chính các em chưa thể hiểu.
Một nền giáo dục tiến bộ không hỏi “có ý nghĩa với người lớn không”, mà phải trả lời được vấn đề “có phù hợp với trẻ không”.
Đừng dạy trẻ về nỗi đau khi các em chưa hiểu thế nào là hy sinh.
Đừng bắt các em mang cảm xúc mà chính người lớn còn chưa lý giải thấu đáo.
Bảo vệ trẻ em không chỉ là tránh tổn thương thể chất, mà còn là bảo vệ thế giới tinh thần mong manh của các em khỏi những điều vượt quá khả năng tiếp nhận.
Và đó không phải là lựa chọn, mà đó là trách nhiệm của người lớn.
Chú thích: Hình ảnh được cho là tại Trường mầm non tư Chân Lý, Biên Hòa, Đồng Nai, đang lan truyền chóng mặt trên MXH, thu hút nhiều ý kiến trái chiều.
Nội dung bài viết được gửi đến Tạp chí NCPH từ chủ kênh: https://www.facebook.com/share/p/1LDL2Qsru3/






Bình luận (0)