
Có lẽ từ rất sớm, tôi đã học được nơi ông ngoại một bài học giản dị: có những việc trong đời không thể dùng sự nóng vội để điều khiển mà phải hiểu nhịp của nó, phải kiên nhẫn đi cùng nó, rồi mọi thứ mới dần về đúng lối.
Quê nhà vẫn âm thầm ở đó, chưa từng rời bỏ một ai, như người mẹ tảo tần lặng lẽ chỉ để chờ những đứa con quê đúng nghĩa trở về. Dù đâu đó vẫn còn những bóng người lạc giữa bóng quê!
Giữ được sự bình tĩnh trước những khác biệt, vì thế, không chỉ là một lựa chọn ứng xử, mà còn là điều kiện cần để những cuộc trao đổi văn hóa thực sự mang lại ý nghĩa.
Con người ta thường khổ đau vì muốn giữ lại những gì đang đẹp, đang thuộc về mình. Nhưng khi biết buông bỏ, ta mới thấy rõ mọi thứ về đúng bản chất của nó.
Những năm tháng ở quê trong tôi là một miền ký ức trong veo, xanh tươi và mơn mởn. Đó là những ngày lũ trẻ chúng tôi bày ra đủ trò nghịch ngợm.
Niệm hương dâng trầm và hoa tưởng niệm giỗ Tổ Hùng Vương, các anh chị chuẩn bị bánh trái theo lễ truyền thống dân tộc.
Bình luận (0)