
Bởi báo hiếu sâu nhất không phải là làm thật nhiều để cha mẹ thấy, mà là âm thầm sửa mình để cha mẹ được an lòng. Đó mới là cội rễ của Vu Lan.
Trời về đêm, mưa ngâu đã tạnh. Trăng nhô lên, ánh sáng dịu dàng trải xuống con ngõ nhỏ. Ngẩng nhìn vầng trăng, tôi cảm thấy như bóng dáng cha mẹ hiền hòa đang dõi theo tôi.
Bông hồng mùa Vu Lan được cài trên ngực áo, nhưng ý nghĩa của nó còn ở lại mãi trong trái tim, để mỗi người biết sống sâu hơn với tình thân và giữ gìn hai chữ “hiếu ân” suốt hành trình của một đời người.
Mưa là phép thử mà thời gian dành cho những điều thật sự đáng nhớ. Bởi sau mỗi cơn mưa, thứ đọng lại là dư vị cảm xúc, là những hình ảnh không thể phai mờ trong tâm trí.
Đó có lẽ mới là phước lành lớn mà cha mẹ có thể trao cho con. Nuôi một đứa trẻ lớn lên về thể xác có thể cần năm tháng. Nhưng nuôi một người trưởng thành trong tâm hồn có khi cần cả một đời.
Đức Phật dạy con người hướng đến thiện nghiệp, chuyển hóa thân, khẩu, ý. Vì vậy, báo hiếu sâu xa nhất không chỉ là làm một nghi lễ cho cha mẹ, mà còn là làm cho chính mình trở thành một người mà cha mẹ có thể an lòng.
Bình luận (0)