
Trái cây tháng Tư Hà Nội chẳng phải là những loại quả sang trọng hay hiếm có. Chúng giản dị, quen thuộc và dân dã. Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm nên sức hút khó quên.
Đứng trước hồ sen lặng gió, tôi hiểu rằng mọi bộn bề của đời sống cũng giống như lớp bùn kia, không phải để chối bỏ, mà là nền tảng để nuôi dưỡng một tâm hồn an nhiên nếu ta biết quay về quán chiếu.
Đạo Phật không lớn lên bằng sự tranh luận hơn thua, mà lớn lên bằng cách con người biết sống chậm lại, biết nhìn sâu hơn và biết thương nhiều hơn.
Tháng Tư vẫn tiếp tục kể cho chúng ta nghe câu chuyện của đất nước: câu chuyện về quá khứ, về hôm nay và về chặng đường phía trước.
Điều này cũng tương tự như việc bản thân chúng ta có thể sở hữu một cuộc đời tự do, hạnh phúc dựa trên tâm trạng của chính mình hay phụ thuộc vào cảm xúc của người khác.
Bạn thân mến, đôi khi việc thực hiện một cú điện thoại, một tin nhắn cho người yêu thương nhất của chúng ta trong một ngày có lẽ chẳng tốn bao thời gian. Nhưng giá trị của nó lại vô cùng ý nghĩa đối với người ấy.
Bình luận (0)