
Có những nơi khiến người ta nhớ bởi vài con phố, vài quán ăn hay vài danh thắng. Nhưng Hội An lại khác. Hội An khiến người ta nhớ bằng cả một không gian sống động của núi non, sông nước và nhịp sống đô thị đan xen.
Cùng sống trọn vẹn, cảm nhận từng khoảnh khắc và biết rằng mỗi ngày trôi qua là món quà. Khi đó, ngọn hải đăng trong tâm hồn không chỉ giúp chúng ta vượt qua thử thách, mà còn soi sáng cho mọi người xung quanh, trên từng bước đường đời...
Tình thương đúng đắn không bao giờ đòi hỏi con người phải đánh mất mình.
Buông đôi tay những ước vọng đầu đời, cố níu lại niềm tin Tôn giáo! Lang thang, lang thang giữa đồng mông hiu quạnh, nhặt hoa rừng bỗng hóa hiện mơ hoa. Phố chợ xa dần chân trời mờ ảo, hiện thực hay ảo ảnh???
Hình ảnh ấy mãi còn ở lại, như lời nhắc nhẹ mà sâu, rằng giữa đời thường vẫn luôn có những người bình dị mà cao quý, xứng danh là người con của Giáo xứ và rộng hơn, là người con của tình nhân loại.
Các anh hùng liệt sỹ sống khôn thác thiêng được vãng sinh miền cực lạc, tiếp tục che chở bảo vệ Tổ quốc từ chốn thiêng liêng trong thác gửi niềm tin.
Bình luận (0)