
Khủng hoảng đạo đức kinh doanh thực phẩm không chỉ là sự đổ vỡ của hệ thống kiểm soát bên ngoài, mà là biểu hiện của một tiến trình lệch chuẩn trong tâm thức con người.
Thuở bé vào chùa cũng chấp hành theo giáo lệnh, nội quy, vào trại giam cũng không thể làm theo ý muốn, ra xã hội cũng như chàng ngố lên tỉnh, ai nói gì cũng tin nên bị gạt gẫm mất mát cũng thường.
Không phải cứ “thiêng liêng” là có quyền vượt qua ranh giới tâm lý trẻ em. Đức tin không phải là sự áp đặt và càng không phải là lý do để biến trẻ thành “đạo cụ” cho những thông điệp mà chính các em chưa thể hiểu.
Khi tâm tĩnh lặng, họ sẽ nhận ra kiêu mạn là một chướng ngại đến từ sự thích thú, khoái trá, hả hê, sung sướng bên ngoài.
Và rồi đi qua bao mùa mưa nắng, những đứa trẻ năm xưa bắt đầu trưởng thành rời xa ngôi nhà quen thuộc chỉ còn lại đấng sinh thành vẫn ở lại ngôi nhà cũ đầy những vết tích của rêu phong.
Phật không phải là một đáng ban phát ở xa cần được tìm kiếm, mà là khả năng giác ngộ vốn có nơi mỗi con người.
Bình luận (0)