
Vì ở nơi đó, có một miền yêu thương không bao giờ khép lại, mà luôn rộng mở tựa nẻo về của những ai đã đi đủ xa, rồi nhận ra hạnh phúc bình dị đến thế.
Giữa cuộc đời xô bồ, chỉ cần nghĩ đến bóng dừa ấy, lòng con lại thấy yên bình, như thể vừa được dẫn lối để trở về, trong vòng tay của người thương yêu nhất đời mình.
Rằm tháng Tư không làm thay đổi thế giới trong một ngày. Nhưng có thể kiến tạo hiện thực quan trọng hơn là gieo vào mỗi người một ý niệm về sự tỉnh thức.
Lớn dần lên rồi, bữa ăn cũng dần cải thiện, không còn bữa đói bữa no, cũng bắt đầu đầy đủ hương vị hơn nhưng mỗi khi nấu cơm, vẫn thèm được má chắt cho bát nước cơm như ngày còn bé.
Nếu một pháp môn khiến tâm mình lắng dịu hơn, sống tử tế hơn, biết hướng thiện hơn, thì đó đã là điều đáng quý. Bởi sau cùng, điều chư Phật muốn cứu độ trước tiên… chính là nỗi khổ trong tâm con người.
Phương Bối chưa bao giờ chỉ là một khu đất. Đó là ký ức, là văn hóa, là thiên nhiên, là đời sống tâm linh, là một phần linh hồn của cao nguyên Bảo Lộc.
Bình luận (0)