
Những tranh luận gần đây quanh “Nỗi buồn chiến tranh” cho thấy vấn đề không nằm ở bản thân tác phẩm, mà ở cách con người hôm nay tiếp cận và đối xử với bất đồng.
Khi biết dừng lại trước điều xấu, nghiêng lòng về điều thiện, thì dù trải qua bao kiếp, dòng phước ấy vẫn lặng lẽ chảy, nâng đỡ cuộc đời theo cách bền bỉ và nhân hậu nhất.
Đời là vô thường, nhưng tâm lành có đường đi. Khi ta biết giữ tâm sáng và nguyện bền, lửa thiện nguyện sẽ luôn rực sáng, soi đường cho chính mình và cho tất cả.
Vụ “Về đây bốn cánh chim trời” bị hủy phút chót không chỉ là một sự kiện văn hóa gây bức xúc công chúng. Qua lăng kính Phật học, đó là tấm gương phản chiếu vô thường, nhân quả và trách nhiệm đạo đức trong đời sống xã hội.
Một năm mới, nếu có ý nghĩa, chỉ là lời nhắc dịu dàng rằng: mỗi sát-na đều là điểm khởi đầu. Sống chậm hơn một nhịp, nhìn rõ hơn một ý nghĩ, nói một lời bớt vội, làm một việc bớt hời hợt.
Câu hỏi “Ta đang gieo gì cho chính ta?” không nhằm tìm câu trả lời ở người khác, mà là lời nhắc mỗi người tự soi chiếu lại đời sống của mình, từ những điều nhỏ nhất.
Bình luận (0)