
Điều còn lại và có lẽ quan trọng hơn, là cách chúng ta đã đối xử với nhau trong quá trình ấy. Trong một xã hội đa dạng quan điểm, giữ được lời nói có trách nhiệm chính là giữ gìn nền tảng văn hóa chung.
Có lẽ, có những âm thanh sinh ra không chỉ để nghe, mà còn để đánh thức sự tỉnh thức trong mỗi người, như chính tôi được nghe thấy tiếng vạc phương Nam.
Xuyến chi không cao quý như hoa lan, không kiêu sa như hoa hồng, không ngào ngạt tỏa hương như ngọc lan. Nhưng không ai có thể phủ nhận rằng đó là loài hoa mang trong mình một sức sống dẻo dai mà không phải loài hoa nào cũng có.
Người chẳng mong cầu có khi lại là người có tất cả, bởi “tất cả” không chỉ là vật chất, đó là sự an ổn trong tâm hồn, là khả năng an giấc mỗi đêm không phải lo sợ hay day dứt.
Tuổi thơ của tôi là những câu chuyện cổ tích mẹ đọc cho tôi nghe mà không biết chính mẹ là cổ tích giữa đời thường.
Với tôi, quê nhà có làn khói đốt đồng trong buổi chiều chiều. Làn khói nhắc tôi luôn nhớ đến và biết ơn những giọt mồ hôi của cha mẹ và tình làng nghĩa xóm dạy tôi biết thương nhau hơn trong những vụ mùa chẳng trọn vẹn.
Bình luận (0)