
Việc sử dụng ngôn ngữ bông đùa, tiếng lóng mạng xã hội hoặc những cách diễn giải mang tính giải trí cực đoan để nói về Chủ tịch Hồ Chí Minh hay các danh nhân lịch sử không thể được xem là biểu hiện của tư duy đổi mới.
Cánh cò ở đồng quê thuở xưa giờ hầu như không còn. Những cơn mưa đã mang chúng tản mạt về bao miền đất mới. Có chăng chỉ còn hoài niệm ở lại, khiến lòng người xao xuyến, bâng khuâng trước những làn mưa trong trẻo ùa về...
Tôi hiểu rằng, đường về mái chùa xưa vẫn còn đó. Không chỉ ở cuối con đường làng năm cũ, mà ở nơi sâu nhất của tâm hồn, nơi tiếng chuông vẫn lặng lẽ ngân lên chờ một người trở về.
Cứ để sóng cuốn đi những điều không cần giữ. Chỉ giữ lại tâm hồn tĩnh lặng, để mỗi ngày đi qua đều là một lần được sống sâu sắc hơn, tỉnh thức hơn và trọn vẹn hơn giữa cuộc đời vô thường...
Dưới sắc đỏ của mùa phượng nở, cánh cổng chùa đang rộng mở chờ đón những học trò nhỏ bước vào một mùa hè đầy ý nghĩa, mùa hè của tiếng Khmer, của truyền thống dân tộc và của những bài học đầu đời được gieo mầm nơi cửa thiền.
Một người xa lạ đã rời thế giới này, nhưng cũng để lại cho chị bài học giản dị: mỗi sự hiện diện, mỗi sự tiễn đưa, dù nhỏ bé, đều là cách để đời sống còn lại chút nhân từ.
Bình luận (0)