
Tự mình gieo nhân, tự mình nhận quả. Mỗi người cần tự tu tập và tích đức cho chính mình lúc còn sống. Khi đã nằm xuống, sự trợ duyên từ người thân dù quý giá nhưng vẫn có giới hạn, không thể thay thế hoàn toàn nghiệp quả cá nhân.
Trong một câu chuyện, sự hẹp hòi, đáp trả dù vi tế đến đâu cũng không thể mang lại giá trị cho con người và bình yên chỉ đến khi ta có lòng từ bi thật sự!
Trong những lúc khó khăn, ta vẫn tìm thấy sức mạnh từ những lời mẹ từng dạy. Trong những lúc yếu lòng, ta vẫn cảm nhận được sự chở che từ tình thương mẹ để lại.
Sau những câu chuyện, những lời chia sẻ và những món quà được trao đi, mọi người cùng hướng về một lời nguyện giản dị: bình an cho mỗi người, mỗi gia đình và cho cuộc sống.
Nguyện cho lòng từ bi mãi luôn được tiếp nối, để mỗi chúng ta đều biết trân quý mái ấm mà mình đang có và dù cho vắng bóng mẹ cha thì ai ai vẫn sẽ có một mùa Vu Lan ấm lòng, hạnh phúc.
Để rồi mai này, dù có phải đi qua bao nhiêu mùa gió ngược của kiếp nhân sinh, tâm mình vẫn vẹn nguyên một khoảng an nhiên, nhẹ nhàng tỏa hương giữa đất trời.
Bình luận (0)