
Việc trau dồi văn và tư thông qua trang giấy mới chỉ là nền tảng hỗ trợ, giá trị tối hậu của tu sở thành huệ chỉ thực sự được thành tựu khi những hiểu biết ấy được tiếp tục thể nghiệm và chuyển hóa sinh động trong đời sống tu tập hàng ngày.
Đó chính là bài pháp không lời, nhắc nhở mỗi người Việt Nam sống biết ơn, sống trách nhiệm và sống xứng đáng với những hy sinh vô giá của các anh hùng liệt sĩ vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Có lẽ, bài học lớn nhất của chuyến đi không chỉ là công đức cúng dường trường hạ, mà còn là bài học về lòng biết ơn. Một hạt gạo tưởng chừng vô tri lại chứa đựng biết bao nhân duyên, biết bao công sức của đất trời và con người.
Và trong âm thanh trầm lắng ấy, người ta như nghe thấy cả tấm lòng của một người thầy - người đã âm thầm mở rộng vòng tay để đón những đứa trẻ không nơi nương tựa tìm thấy một mái nhà và con đường phía trước...
Thứ hương ấy không bay theo chiều thuận của thế gian, mà lặng lẽ ngược gió, ngược cả dòng danh lợi và dục vọng, để tìm đến những tâm hồn đang khát khao ánh sáng.
Ngoại đi qua ngọn lửa của nợ nần, của cái nghèo bám víu tưởng chừng như muốn thiêu rụi chút sức tàn lực kiệt cuối cùng
Bình luận (0)