
Mẹ đã chắp cánh những ước mơ cho tôi bằng những bữa cơm nhà, bằng hạt cơm trắng ngần, bằng nồi thịt kho đậm đà được nêm nếm bằng cả tấm lòng, bằng nồi canh nóng hổi như tình thương chưa bao giờ nguội lạnh.
Siết trách nhiệm, không siết sáng tạo. Kiểm soát để ngăn chặn xuyên tạc, không phải để thu hẹp tư duy. Quản lý để bảo vệ sự thật, không phải để né tránh trách nhiệm.
Tự mình gieo nhân, tự mình nhận quả. Mỗi người cần tự tu tập và tích đức cho chính mình lúc còn sống. Khi đã nằm xuống, sự trợ duyên từ người thân dù quý giá nhưng vẫn có giới hạn, không thể thay thế hoàn toàn nghiệp quả cá nhân.
Trong một câu chuyện, sự hẹp hòi, đáp trả dù vi tế đến đâu cũng không thể mang lại giá trị cho con người và bình yên chỉ đến khi ta có lòng từ bi thật sự!
Trong những lúc khó khăn, ta vẫn tìm thấy sức mạnh từ những lời mẹ từng dạy. Trong những lúc yếu lòng, ta vẫn cảm nhận được sự chở che từ tình thương mẹ để lại.
Sau những câu chuyện, những lời chia sẻ và những món quà được trao đi, mọi người cùng hướng về một lời nguyện giản dị: bình an cho mỗi người, mỗi gia đình và cho cuộc sống.
Bình luận (0)