Phật tóc rối

Tác giả: Thiên Di

Mười năm rồi Mẹ hỉ, mười năm lẻ
Con xa xứ lênh đênh
Thèm nghe lắm tiếng quê mình Mẹ ơi
Con thèm uống nước giếng trong
Thèm ăn khế ngọt ngoại trồng năm xưa
Thương Mẹ dãi nắng dầm mưa
Thương Mẹ tần tảo sớm trưa cuộc đời
Bây chừ
Con nhớ hương biển nữa rồi
Nhớ sầu đông trắng một trời nhớ thương
Nhớ mẹ một sáng mơ sương
Tiễn con gái nhỏ buồn vương mắt hiền
Con đi tu học đời riêng
Gánh đời Mẹ gánh buồn nghiêng vai gầy

Tap chi Nghien cuu Phat hoc Phat Toc Roi thuong me 1
Con đi theo bước Phật Đà
Ở nhà Mẹ cũng Di Đà, học kinh
Con đi bỏ lại nhục vinh
Bỏ Mẹ ở lại lênh đênh tháng ngày
Cuộc đời mẹ chỉ đắng cay
Sớm hôm tần tảo bàn tay chai sần
Nhưng Mẹ ơi
Đường con đi đáng tự hào
Ba y, bình bát, đạo dồi trao
Công phu công quả hằng ngày
Để cho lý tưởng tròn đầy đạo tâm
Vậy mới là hiếu thậm thâm
Vậy mới báo đáp thâm ân sâu dầy
Y vàng con khoác hôm nay
Công đức giành hết để sau này
Hành trang để Mẹ bước về Tây.
Con còn nhớ
Ngày còn nhỏ, con hư Mẹ đánh đòn
Đánh xong rồi Mẹ lại ngồi khóc con
Con sợ lắm nước mắt của Mẹ
Không mặn nhiều nhưng đủ xan xát trái tim con
Lớn lên rồi con hư cuộc đời thay Mẹ đánh
Tự nhiên thấy lạ
Mẹ đánh để con lớn lên
Còn cuộc đời vì con lớn lên mà đánh
Ngày còn nhỏ, con từng hỗn với Mẹ
Rồi cũng thôi
Vì lòng Mẹ đủ lớn, chứa hết lỗi lầm của con
Đại Dương kia dẫu nước khô đi
Thì những cơn mưa có thể lấp đầy trở lại
Mẹ thương con chưa hề đầy vơi
Khi xa nhà bôn ba rồi mới thấy
Mẹ là Mẹ
Là duy nhất
Bao dung hết những lỗi lầm của con.
Ai bảo cổ tích bắt đầu từ tiên, từ Bụt
Cổ tích của con là từ ngày xưa có Mẹ
Ai bảo đời xuất gia bắt đầu từ trang Kinh, chỏm tóc
Lý tưởng của con bắt đầu từ khi biết thương Mẹ
Mẹ là trang kinh
Là Phật trong con.

Tác giả: Thiên Di

Bình luận:

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.