Nét đẹp chùa Khmer
Từ trong tinh túy cuộc đời
Sản sinh vóc dáng rạng ngời tinh hoa
Đóa sen phủ kín mái nhà
Rồng như bay lượn cài hoa thân mình
Rehul há miệng ngồi thinh
Kên-nor ưỡn ngực dáng xinh tuyệt vời
Thần Krud dang cánh bốn nơi
Đứng canh Tam Bảo đón người thiện căn
Dưới trần chẳng nhuốm bụi trần
Tô thêm màu đỏ xanh vàng lung linh
Vọng vang những tiếng cầu kinh
Chùa Khmer giữ nét riêng mình không phai
Ngày mai cho đến ngày mai
Chùa Khmer nguyên vẹn tòa đài sen thơm
Chiều quê tỏa khói um rơm
Bếp quê hương tỏa mâm cơm đượm tình
Trống chùa vang vọng Srok mình
Lời kinh cầu nguyện yên bình giấc quê.
***_***
Một cõi đi về
Tôi về vấp nắng sân chùa
Tiếng chuông chiều mỏng rớt vừa nắng phai
Gió lùa thốt nốt lắt lay
Bồ câu cánh trắng lượn bay tìm về.
Tiếng kinh vang vọng làng quê
Ru người tìm nẻo đường về bình yên
Hoàng hôn rụng sợi nắng nghiêng
Hồn tôi gánh cả một miền ăn năn.
Rong rêu phủ kín thời gian
Tìm về lòng thấy bàng hoàng chiêm bao
Gió đưa qua ngõ lao xao
Ngập ngừng ngọn tháp lùa vào hiên xưa.
Đời người qua mấy nắng mưa
Về bên Tam Bảo thời vừa sang trang
Ta Bà mấy nẻo trần gian
Từ Bi là lối Niết Bàn không xa.
Tôi về vấp nắng chiều tà
Tịnh tâm chợt nhớ sát na là mình.
***_***
Xuân về trên mái chùa xưa
Bên rào, thốt nốt năm xưa
Lũ dơi năm ngoái mới vừa về đây
Rộn ràng điệp khúc sum vầy
Chom Pây hé nụ nở đầy ngoài hiên.
Chùa xưa với nét bình yên
Thời kinh năm cũ ước nguyền ngày xưa
Bàn thờ tươi rói quả dưa
Giao thừa hương khói tiễn mùa đón Xuân.
Tôi thành lữ khách bâng khuâng
Chôn chân tôi đứng ngoài sân ngẫm cười
Nàng xuân đến khắp mọi nơi
Lẻn vào đến tận tim người nở hoa.
Mái chùa vẹn nét hiền hòa
Trăm năm về lại vẫn là bình yên.
***_***
Khóc nội
Da mồi xếp nếp thời gian
Ngũ âm tiễn biệt khói nhang nghẹn ngào
Lời ru gãy giữa chiêm bao
Tiếng kinh khóc kiếp ba đào tử sanh.
Nội ơi! Trái mắm oằn cành
Xuân vừa hé nụ hoa lành đầu năm
Cháu về với quả tim bầm
Nghẹn buồn bên gối. Nội nằm… giấc thu.
Từ ngày cháu bước đi tu
Nắng mưa nội gánh, sương mù nội cam
Sum vầy nội ước bao năm
Cháu về nuối tiếc khóc thầm: Nội ơi…!
***_***
Độc thoại
Nửa cuộc đời nợ trần gian chưa sạch
Tóc phai màu trên nhánh thời gian
Ngôi chùa xưa hôm nay ta trở lại
Mây buồn, nắng khóc, gió thở than.
Lật bài kinh cũ ta nguyện lại
Đường trần đã chạm ngõ hoàng hôn
Tâm hồn nhen nhuốt bên cổng chết
Phân vân đôi ngã vui với buồn.
Ta đã cô đơn khắp nẻo đời
Độc thoại chân trần kiếp mồ côi
Chùn chân buông xuôi đêm trừ tịch
Chẳng kiếm lại được nửa tiếng cười.
Thôi đành về lại mái chùa xưa
Dư hương một thuở theo gió mưa
Quỳ bên tượng Phật ta thầm nguyện
Văng vẳng bên tai tiếng gió lùa.
Tác giả: Thạch Đờ Ni - Tổ trưởng tổ Khmer Báo và PTTH Cà Mau






Bình luận (0)