Tác giả: Thạc sĩ Nguyễn Hữu Chót

Có những điều trong đời không gây ra vết thương trên da thịt nhưng lại khiến lòng người nặng trĩu rất lâu. Một lời nói vô tâm, một sự thờ ơ không đúng lúc, hay đôi khi chỉ là cảm giác mình không được thấu hiểu cũng đủ khiến người ta mất ngủ, trăn trở và âm thầm chất chứa những nỗi buồn không biết giãi bày cùng ai.

Con người vốn nhạy cảm trước những tổn thương mà mình phải nhận lấy. Ta nhớ rất rõ những gì người khác đã làm khiến mình đau buồn, nhưng lại ít khi tự hỏi rằng họ đã trải qua điều gì trước khi cư xử như vậy. Không phải để biện minh cho mọi sai lầm, mà để hiểu rằng phía sau mỗi con người luôn là những câu chuyện mà ta không nhìn thấy.

Có người đang mang trong lòng nỗi lo toan cơm áo. Có người vừa đi qua mất mát của người thân. Có người phải gồng mình giữa áp lực của cuộc sống tới mức chẳng còn đủ bình tĩnh để nói một lời nhẹ nhàng. Và cũng có những người chưa từng được đối xử bằng sự dịu dàng nên vô tình trở nên khô cứng với thế giới xung quanh.

Nếu ai cũng chỉ chăm chăm giữ lấy phần đúng của mình, nếu mọi tổn thương đều được đáp trả bằng sự cay nghiệt, có lẽ cuộc sống này sẽ chỉ còn lại những khoảng cách mỗi ngày một lớn hơn.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ (sưu tầm).
Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ (sưu tầm).

Bao dung chưa bao giờ là sự yếu đuối.

Bao dung là khi ta hiểu rằng con người không ai hoàn hảo. Là khi ta biết dừng lại trước khi buông ra một lời phán xét chủ quan. Là khi ta đủ rộng lượng để thấu cảm với người khác thay vì suy nghĩ sai lệch không đáng có dành cho họ.

Thực ra, điều khiến một con người trở nên cao quý không nằm ở việc họ chưa từng bị tổn thương, mà ở chỗ họ đã từng đau nhưng vẫn không muốn mang nỗi đau đó cho người khác.

Người từng trải qua sự lạnh nhạt nhưng vẫn giữ được sự ân cần; người từng bị phản bội nhưng không đánh mất niềm tin vào lòng tốt; người từng chịu nhiều thiệt thòi nhưng vẫn chọn cách sống tử tế, đó mới là những người thật sự mạnh mẽ.

Tử tế không phải là làm những điều lớn lao.

Đôi khi, đó chỉ là một ánh mắt cảm thông thay vì sự soi xét. Là một câu nói chậm lại trước khi cơn nóng giận kịp bùng lên. Là biết giữ lại cho người khác một chút thể diện, một chút lòng tự trọng và một cơ hội để thay đổi.

Cuộc đời này vốn đã có quá nhiều khắc nghiệt. Người ta ra xã hội đối diện với áp lực, cạnh tranh, những lo toan và cả những vết thương không ai nhìn thấy. Cho nên, trở về với nhau bằng sự tử tế có lẽ là điều đáng quý nhất mà con người có thể dành cho nhau.

Không phải ai sống tử tế cũng sẽ nhận lại sự tử tế. Không phải mọi sự bao dung đều được đáp lại bằng lòng biết ơn. Giá trị của lòng tốt chưa bao giờ nằm ở sự đền đáp.

Khi biết tha thứ, người được giải thoát trước tiên chính là bản thân ta. Khi biết bao dung, tâm hồn ta không còn bị giam cầm vì oán giận. Và khi vẫn giữ được sự tử tế giữa những điều chưa trọn vẹn của cuộc đời, ta không chỉ làm dịu đi nỗi đau của người khác mà còn gìn giữ được phần đẹp đẽ nhất trong chính mình.

Có lẽ, khi đi qua thật nhiều năm tháng, điều khiến người ta nhớ về nhau không phải là ai đã hơn ai, cũng không phải ai đã đúng ai đã sai. Mà điều còn ở lại lâu nhất là cảm giác bình yên mà ta từng mang tới cho nhau trong những ngày tháng mỏi mệt.

Sau cùng, giữa một thế giới rộng lớn và nhiều biến động, điều khiến con người xích lại gần nhau chưa bao giờ là sự hoàn hảo, mà chính là một trái tim biết yêu thương, biết cảm thông và đủ bao dung để giữ lại những điều tốt đẹp cho cuộc đời.

Tác giả: Thạc sĩ Nguyễn Hữu Chót