Chùm thơ Vu Lan báo hiếu năm 2021 (P.2)

HAI LẦN CON NÍT

Hắn là người thành đạt
Gia cảnh rất đề huề
Có con ngoan, vợ đẹp
Cuộc sống vạn người mê.

Cứ mỗi lần giỗ mẹ
Hắn thết cỗ linh đình
Nào sơn hào, hải vị…
Để chứng tỏ cái tình.

Trong một lần dọn dẹp
Đem vứt bớt đồ thừa
Hắn thấy quyển nhật ký
Của mẹ mình năm xưa.

Tò mò nên hắn đọc
Những con chữ quay cuồng
Bởi những trang nhật ký
Là những câu chuyện buồn:

Ngày… tháng… năm… mẹ tủi
Con mắng mẹ: Già rồi
Sao còn như con nít
Làm cơm vãi khắp nơi!

Ừ! Bởi vì tuổi lắm
Nên mắt kém, tay run
Có làm rơi ít hột
Âu cũng chỉ chuyện thường!

Khi con còn nhỏ dại
Cũng làm vãi khắp nơi
Mẹ quét, lau, gom lại…
Đâu trách mắng nửa lời?

Ngày… tháng… năm… mẹ tủi
Con mắng mẹ: Mặc đồ
Sao lóng nga lóng ngóng
Y hệt nhành cây khô!

Ừ! Tuổi già xương cứng
Gân cũng chẳng dẻo dai
Khó xở xoay, quay trở
Sao cứ mắng mẹ hoài?

Khi con còn nhỏ dại
Cứ hiếu động chân tay
Mẹ mặc hoài mới được
Đâu trách mắng nọ này?

Ngày… tháng… năm… mẹ tủi
Con mắng mẹ: Điếc à?
Trả lời rồi vẫn hỏi
Cứ như trúng phải tà!

Ừ! Già nên nghễnh ngãng
Nghe lúc được, lúc không
Mẹ mới đi hỏi lại
Mắng chi để tủi lòng?

Khi con còn nhỏ dại
Hỏi đủ chuyện trên đời
Mẹ kiên trì đáp lại
Đâu mắng mỏ một lời?

Ngày… tháng… năm… mẹ tủi
Con mắng mẹ: Bực mình!
Cả đêm ho sù sụ
Mất ngủ cả gia đình!

Ừ! Tuổi nhiều bệnh lắm
Quy luật của tự nhiên
Mẹ đâu mong như thế
Mắng chi để tủi phiền?

Nhớ khi con nhỏ dại
Đủ thứ bệnh mang vào
Hàng năm trời khóc quấy
Mẹ đâu trách câu nào?

Ngày… tháng… năm… mẹ tủi
Cứ mỗi bận ăn cơm
Mẹ phải ngồi góc khuất
Bởi người mẹ không thơm.

Ừ! Kiếp này ta sống
Con nít đến hai lần
Mẹ già không tự liệu
Tất cả cậy con làm!

Nhớ khi con nhỏ dại
Tè, ị bậy khắp nơi…
Mẹ lau chùi, tắm rửa
Có bao giờ chê hôi

Ngày… tháng… năm… mẹ yếu
Chắc chẳng thể… nữa rồi
Những dòng này mẹ viết
Là sau cuối trong đời:

Dù cho con lạnh nhạt
Hay gắt gỏng bấc, chì
Mẹ chỉ buồn đôi chút
Chứ không trách cứ gì!

Con vẫn là con mẹ
Bé bỏng và đáng yêu
Dù cho theo năm tháng
Con đã đổi thay nhiều…!

Hắn thẫn thờ nét mặt
Nhìn lên phía bàn thờ:
Ánh mắt bà âu yếm
Qua lớp khói hương mờ!

Hắn nấc lên từng chặp:
Con bất hiếu mẹ ơi
Con muốn xin lỗi mẹ
Nhưng đã quá muộn rồi!

Tác giả: Nguyễn Mạnh Hùng, 8.2021
Chính Mỹ, Thủy Nguyên, Tp.Hải Phòng

Tap chi Nghien cuu Phat hoc Chum tho Vu lan bao hieu 2021 3

*
THÁNG BẢY BÁO HIẾU MẸ CHA

Bước vào tháng bẩy lập thu
Ấm lòng mát mẻ mây mù khói giăng
Thương cho chú Cuội chị Hằng
Bao công thắp sáng ánh trăng đêm rằm

Diễn đàn đã gần hai năm
Trò chơi rồng rắn vào thăm hỏi nhà
Không còn mấy chỗ diễn ra
Bởi con Cô Vít bay qua bất ngờ

Tiết trời tháng bảy vào thơ
Ngưu Lang Chức Nữ bây giờ gặp nhau
Mưa rơi khoan nhặt sắc màu
Gió lùa cảm xúc nát nhàu ruột gan

Thương cha nhớ mẹ nồng nàn
Lời ăn tiếng nói bảo ban sớm chiều
Giữ tròn đạo hiếu tình yêu
Nghĩa tử nghĩa tận bao điều vấn vương

Xá tội vong nhân đạo trường
Âm dương hòa hợp tình thương ngập tràn
Việc làm tình nghĩa thế gian
Ấm lòng cha mẹ thiết bàn Tổ tiên

Tháng Ngâu dấu ấn mẹ hiền
Cái dây sợi nhớ đoàn viên âm trần
Cô Vi cản trở phân vân
Không về cha mẹ ngàn lần thứ tha

Phù cho thế thái chan hòa
Gia đình hạnh phúc Quốc gia thái bình.

Tác giả: Nguyễn Chí Dựng
Ngày 08/8/2021

*

Công Đức Mẹ Cha

Vai cha như ngọn núi
Tay mẹ tựa tán cây
Khi thân con mệt mỏi
Sẽ luôn tìm về đây
Cha!
Con ngồi đôi vai ấy
Con hướng nhìn xa xa
Dường như bao vất vả
Đè nặng lên vai cha
Mẹ!
Con ở vòng tay mẹ
Con liền thấy ấm êm
Như tán cây thả nhẹ
Muốn ôm con êm đềm
Cha ơi!
Tấm lưng rường Thái Sơn
Thật quả là vĩ đại
Mẹ ơi!
Nguồn sữa chảy Trường Giang
Thật mát mẻ thanh thanh!
Con sao thể đáp hết
Những ân dưỡng sinh thành ?
Cha đổi lấy nếp nhăn
Cho con tuổi xuân đẹp
Mẹ đổi lấy tần tảo
Cho con cuộc sống no
Xin Người!
Tha thứ cho con
Ngẫm nghĩ ân dưỡng này là hiển nhiên
Đã quên cảm động quên liền cảm ơn!

Tác giả: Phượng Ngô, 7.8.2021,
Diềm, TP Bắc Ninh

*

盂兰夜

盂兰夜躺想
床上明月光
我的心向母
孝字还没完

Phiên âm:

VU LAN DẠ

Vu Lan dạ thảng tưởng
Sàng thượng minh nguyệt quang
Ngã đích tâm hướng mẫu
Hiếu tự hoàn một hoàn

Dịch thơ:

Đêm Vu Lan

Đêm Vu lan về con nằm nhớ
Ánh trăng chiếu rọi sáng đầu giường
Tâm con bỗng nhớ mẹ vấn vương
Chữ hiếu chưa tròn, sầu thê lương.

Tác giả: Phượng Ngô, 7.8.2021,
Diềm, Tp.Bắc Ninh

*

Kệ Thánh Tăng Xuất Hạnh

Tôi đã thấy biết bao người giàu có
Chưa bao giờ từ bỏ tánh tham lam
Vẫn mãi mê ham của cải bạc vàng
Vẫn khao khát chạy hoài theo khoái lạc

Tôi đã thấy biết bao là vua chúa
Chưa bao giờ an phận với giang san
Dẫu biên cương giáp bốn biển ngút ngàn
Vẫn muốn nữa, muốn biên thùy rộng mãi

Người thế gian, từ bần dân, vua chúa
Trước tử thân, tâm vẫn còn tham
Tiếc công danh, tiếc sự nghiệp chưa thành
Nhưng phải bỏ, tay buông xuôi, nhắm mắt

Quanh người chết bao người than, kẻ khóc
“Hỡi người thân! Sao vội bỏ ra đi ”
Trong áo quan người nằm đó im lìm
Lửa thiêu đốt, xác thân thành tro bụi

Mang theo gì, trên mình manh vải liệm!
Còn lại chi, bia mộ khắc đôi hàng!
Dẫu muốn về trở lại cõi trần gian
Nhưng phải chịu tái sinh theo nghiệp định

Người còn sống đang tranh giành thừa kế
Kẻ chết này chỉ có nghiệp đem theo
Khi ra đi tay trắng chẳng mang gì
Bỏ con cái, bạn đời cùng của cải

Bách niên đại thọ bạc tiền nào mua nổi
Biển ngọc rừng vàng sao tránh khỏi già nua
Lời thánh nhân nhắc nhở lẽ Vô Thường
Ngắn ngủi lắm, kiếp người, nên ghi nhớ!

Bậc có trí quán tưởng luôn sự chết
Phúc lâm chung tâm bình thản an nhiên
Kẻ phàm phu không quán tưởng thường xuyên
Nên phúc cuối lâm chung đầy sợ hãi

Trí tuệ quý hơn tiền tài của cải
Trí tuệ giúp người đạt được quả Vô Sinh
Kẻ si mê biết bao kiếp đạt thành
Trôi nổi mãi trong luân hồi vô tận

Từ bào thai người sinh về cõi khác
Tiếp tục hành trình đi mãi không thôi
Còn vô minh nghiệp quả trói thân mình
Hết sinh – tử, tái sinh vòng lẩn quẩn

Như kẻ cướp bị luật đời phân xử
Nghiệp chúng sinh, luật nhân quả nghiêm minh
Để đời sau, nghiệp cũ bước theo mình
Trổ quả dữ, khổ người gây ác nghiệp

Dục lạc ngũ trần, vị ngọt ngon thơm ngát
Làm động lòng, làm xao xuyến tâm can
Thấy hiểm nguy trong vị ngọt ẩn tàng
Làm ẩn sĩ, tôi sống đời thanh thản

Kiếp người mong manh như nhánh cây đầy trái
Gió rụng cành, trái xanh, chín, rụng rơi !
Bởi hiểu thế, tôi đắp y cạo tóc
Làm Tỳ Ngưu vui đạo sống thanh bần.

Tác giả: Hạnh An,
2021, Tỉnh Đồng Nai

*

MƯỜI ƠN

Thứ nhất ơn mẹ của ta
Chẳng cần nói ra thì ai cũng biết
Chín tháng mang thai cực sao nói hết
Đi đứng nằm ngồi khó nhọc khôn cùng
Thứ hai ơn mẹ vô chừng
Sinh con đau đớn hãi hùng biết bao
Máu me lênh láng tuôn trào
Sinh mạng của mẹ khác nào trứng treo
Thứ ba ơn mẹ bao nhiêu
Nuôi con thơ dại hao mòn xác thân
Nhan sắc giảm xuống vài phần
Soi gương chải tóc chẳng cần vì con
Thứ tư ơn mẹ như non
Giặt giũ ô uế của con chẳng sờn
Hong khô chăn chiếu màn mùng
Quần áo lót tã mẹ nào kêu ca
Thứ năm ơn mẹ bao la
Nuôi con khôn lớn lên ba lên mười
Cạn kiệt dòng sữa trong người
Chắt bao sữa mẹ được người con ngoan
Thứ sáu ơn mẹ lo toan
Tiền ăn, tiền học chi tiêu hàng ngày
Miễn sao con được đẹp tươi
Giành được điểm mười là mẹ thấy vui
Thứ bảy ơn mẹ của tôi
Dạy từng nét chữ rạng ngời tương lai
Để cho con được thành tài
Giúp ích cho đời mẹ cũng thấy vui
Thứ tám ơn mẹ cho lời
Dạy ăn dạy nói ở đời cho hay
Nói lời ái ngữ hàng ngày
Cũng là nét đẹp nên người thành công
Thứ chín ơn mẹ vun trồng
Dựng vợ gả chồng cho cả bầy con
Bao giờ con được vuông tròn
Lòng mẹ mới hết héo hon u sầu
Thứ mười ơn mẹ bao nhiêu
Đi xa mẹ nhớ cồn cào ruột gan
Mong sao con được bình an
Thì mẹ mới thấy an nhàn thảnh thơi.
Lòng mẹ ví tựa biển trời
Làm con phải biết trả mười ơn sâu.
Thu về lác đác mưa sầu
Vu Lan báo hiếu con mau tìm về.

Tác giả: Nguyễn Kiên
Vu Lan kiết hạ, 2021

*

Nhớ Cha

Trà đêm độc ẩm nhớ Cha
Một mình che chở cả nhà bao năm
Gặp thời bao cấp khó khăn
Lo ăn lo học tám con đủ già!
Tháng năm lặng lẽ trôi qua
Ba nhăm năm mãi mãi xa Cha rồi
Những năm đạn lạc bom rơi
Cha chắn cửa lũ con ngồi phía trong

Hầm sâu bom nổ sắp tung
Nhìn Cha phờ phạc rưng rưng cõi lòng.
Khách xa bệnh nặng ngóng trông
Mời cha cứu giúp mừng mong thấy người,
Lương y – Từ mẫu con ơi…
Lời Cha dặn lúc cuối đời khắc ghi
Cha ơi tử biệt sinh ly
Đạo Trời có đến có đi – lẽ thường
Cầu mong Cha được Thiên Đường
Tiếp đời tu tập yêu thương muôn loài
Thảnh thơi nhẹ gót bồng lai
Trần gian ô trược con hoài nhớ Cha …
Hà Nội, 2/8/2021

Tác giả Nguyễn Hồng Nho
Xuân Đỉnh, Bắc Từ Liêm, Hà Nội

*

Vu Lan Nhớ Mẹ

Tám năm thấm thoắt trôi nhanh
Mẹ về đất Phật con thành mồ côi
Mười lần sinh nở…hết đời
Cam lai khổ tận nghĩ rơi lệ nhòa
Cơi trầu con cất trên nhà
Cối đồng Mẹ bỏ đi xa …ai dùng?
Quạt điện con phủ ni lông
Như Người đi vắng mãi không thấy về
Quy y giấy Điệp Bồ Đề
Chứng danh Phật tử Mẹ về Tây Phương
Chiếc hòm gỗ nhỏ thân thương
Tài sản duy nhất Mẹ nhường ai đây?
Mẹ đi nhẹ gót đường mây
Trời cao che chở đất dầy đón đưa
Vu lan cúi lạy kính thưa
Cháu con hướng thiện Mẹ vừa lòng vui.
Mong hương linh nhẹ của Người
Sớm siêu thoát dưới Phật đài nghe kinh
Nam Mô A Di Đà Phật

Tác giả: Hồng Nho, 3.8.2021
Xuân Đỉnh, bắc Từ Liêm, Hà Nội

*

TÌNH MẸ TÌNH CHA

Thu về nắng nóng lìa xa
Tiết trời man mác thật là dễ thương
Vu Lan tháng bẩy lẽ thường
Chu kỳ quy luật vấn vương trở về

Âm trần hòa quyện thôn quê
Tình xưa nghĩa cũ tràn trề sắt son
Công cha nghĩa mẹ lo tròn
Ông bà chăm chút cháu con chú dì

Động lòng cảm nhận khắc ghi
Suốt đời in đậm tông chi họ hàng
Cha mẹ cánh cửa mở mang
Để cho con cháu giàu sang sau này

Chăm lo đồng ruộng cấy cày
Cái ăn cái mặc cả ngày lẫn đêm
Kiếm tìm công việc làm thêm
Cũng vì cuộc sống êm đềm các con

Nếu ai cha mẹ vẫn còn
Thời gian bớt chút chăm nom sớm chiều
Không còn bố mẹ kính yêu
Nghĩ về quá khứ dành nhiều phần con

Cuộc đời quanh quẩn lối mòn
Vì con vì mẹ héo hon sức người
Thế mà vẫn cứ vui tươi
Bởi hoàn ý nguyện nụ cười nở hoa.

Tác giả: Nguyễn Chí Dựng
Ngày 05/8/2021

*

VÒNG QUAY TRẦN THẾ

Vu Lan… ngày báo hiếu
Ơn dưỡng dục… mẹ cha
Người chủ chốt … trong nhà
Nuôi dạy ta… khôn lớn

Từ mớ rau… con lợn
Hay nải chuối… con gà
Lòng rộng mở… bao la
Cũng giành cho… ta hết

Lớn lên… con giống hệt
Giúp cắt cỏ… chăn trâu
Chăm sóc lúa… hoa màu
Quét dọn sân… nhà cửa

Cố gắng… là chỗ dựa
Nâng cha mẹ… tuổi già
Không lẩm bẩm… kêu ca
Thành đứa con… bất hiếu

Luôn được khen… tuyệt diệu
Hiếu nghĩa với… mẹ cha
Kính trọng giúp… ông bà
Nuôi dạy chăm… con cái

Con sống sao… cho phải
Khi cha mẹ… về già
Lần lượt đến… với ta
Vòng tròn quay… trần thế.

Tác giả: Nguyễn Chí Dựng
Ngày, 04/8/2021

*

TÌNH MẪU TỬ

Ai mà chẳng có mẹ cha
Trông lên lại có ông bà tổ tiên.
Con dâu con rể thảo hiền
Con trai con gái chẳng phiền phức chi.

Cuộc đời cứ thế mà đi
Có gì va vấp kiên trì là xong.
Mẹ cha một dạ cầu mong
Cháu con thành đạt trong lòng ấm yên.

Mẹ cha không đòi hỏi tiền
Chỉ cần chữ HIẾU gắn liền bên con.
Vợ chồng hạnh phúc sắt son
Thế là HIẾU NGHĨA vẹn tròn đôi nơi.

Quan tâm cháu chắt rạng ngời
Thương con tất bật một thời tuổi xuân.
Mẹ cha công sức muôn phần
Xây nên tổ ấm tình thân hiền hòa.

Mẹ là “Phật sống” trong nhà
Giúp ta thân thiện chan hòa tình thương.
Giúp ta ý chí lập trường
Giúp ta nền nếp kỷ cương trong đời.

Ta nguyện hứa trước đất trời
Sống chọn chữ HIẾU, vâng lời mẹ cha!

Tác giả: Nguyễn Chí Dựng
Ngày 2021

*

VU LAN VỀ CON LẠI NHỚ MẸ CHA

Gió thu xào xạc lá vàng bay
Lòng con se sắt lệ vơi đầy
Ngày xưa hoa đỏ giờ hoa trắng
Nỗi nhớ khôn nguôi những tháng ngày.

Vu lan đến rồi mẹ biết không?
Mọi người vui nhận cánh hoa hồng
Riêng con buồn tủi cành hoa trắng.
Dõi mắt xa tìm lệ chờ trông.

Con lại nhớ về ký ức xưa
Sân chùa nhạt nắng lá vàng thưa
Mâm cơm dâng mẹ nơi cửa Phật.
Và nén hương trầm khói đong đưa.

Mẹ ơi, đã mấy mùa thu đến.
Biết con đứng tựa vén rèm thưa.
Đêm đêm khắc khoải nhìn ra cửa.
Ngóng cảnh thiền âm mẹ về chưa.

Con xin dâng mẹ một đóa hồng.
Vu Lan báo hiếu phận làm con
Sướng vui hạnh phúc khi còn mẹ
Chữ hiếu đừng ai để mẹ buồn.

Mẹ sắp về rồi, hỡi mẹ ơi!
Dương gian vẫn đẹp nắng thanh trời.
Vu lan tháng bẩy con mong mẹ
Một chút thành tâm rước mẹ ngồi…

Tác giả: Hồng Hồng (Trần Thị Tơ), 2021,
Số nhà 11/4 đường số 10
P.Bình Hưng Hòa b, Q.Bình Tân, Tp.HCM

*

VU LAN NHỚ CHA MẸ

Giật mình thức giấc nửa đêm
Bỗng nghe giun dế ở bên vườn nhà
Bồi hồi nhớ tới mẹ cha
Mấy chục năm trước đã xa cõi trần

Vu lan về đã bao lần
Là bấy nhiêu bận cõi trần vắng cha
Là bao tháng bảy mẹ xa
Chúng con khấn vái hương hoa cúng người

Bơ vơ con sống trên đời
Công lao dưỡng dục con thời khắc ghi
Công cha núi Tản Ba Vì
Nghĩa mẹ biển cả sánh chi cho bằng

Hàng năm tháng bảy ngày lành
Khói hương bên mộ lòng thành kính dâng
Hương thơm lan toả mộ phần
Mong hồn cha mẹ cõi âm an bình.

Tác giả: Đỗ Lương Điền
Nguyên giảng viên ĐH NN2
7/246 Đường Xuân Đỉnh Q.BắcTừ Liêm HN, 2021,

Tap chi Nghien cuu Phat hoc Chum tho Vu lan bao hieu 2021 1

*

VỀ QUÊ

Về tìm một dáng lưng còng
Mẹ ta vất vả trên đồng làng quê
Về tìm lại thú đam mê
Ngày xưa chuyền, chắt, đánh que chiều chiều
Về tìm lại những cánh diều
Tung tăng chạy nhảy bao điều trẻ thơ
Về tìm lại những ước mơ
Bao năm ấp ủ trông chờ, đợi mong
Về tìm lại những chiều đông
Khói lam chiều tỏa bếp hồng lửa rơm
Về tìm lại bát cơm thơm
Đẫm mồ hôi nhớ công ơn U, Thày
Về tìm lại dáng vai gày
Của cô hàng xóm tháng ngày nhớ nhung
Về tìm tiếng trống tùng tùng
Giục chân nhanh bước tưng bừng trường quê
Biết bao ký ức ùa về
Xa quê càng thấy say mê nhớ hoài.

Tác giả: Đỗ Lương Điền

*

CÔNG ƠN CỦA MẸ

Mẹ ta quý nhất trên đời
Mẹ hy sinh suốt từ thời thanh xuân
Bao năm vất vả gian truân
Mẹ quên lo cả bản thân chính mình
Suốt đời lam lũ hy sinh
Cho chồng con được hiển vinh mẹ mừng
Khó khăn, vất vả đã từng
Dù cho xuống biển, lên rừng quản chi
Bây giờ mẹ đã ra đi
Các con nay chẳng thiếu gì mẹ ơi
Chỉ thiếu mẹ quý trên đời
Chúng con luôn nhớ những lời mẹ răn
Mẹ dậy cách sống, làm ăn
Giao tiếp, cư xử ân cần gần xa
Công ơn của mẹ bao la
Nén tâm nhang nhớ mẹ cha sinh thành.

Tác giả: Đỗ Lương Điền

*

OAN HỒN NGÀY VU LAN

Oan hồn của bệnh ung thư
Lang thang chẳng biết bây chừ kêu ai
Các quan chức đang bận hoài
Còn đi gõ cửa các ngài cao hơn
Mang quà biếu tết Vu lan
Cho các ma sống – kêu oan vụ này
Chót liều chàm đã nhúng tay
Cố để chạy chọt xem may chút nào
Vu lan đất thấp trời cao
Hồn ung thư biết nơi nao để cầu?

Tác giả: Đỗ Lương Điền

MẸ

ĐI tìm hạnh phúc ở muôn phương
KHẮP chốn trần gian mọi nẻo đường
THẾ thái nhân tình luôn biến đổi
GIAN truân vất vả có tình thương
KHÔNG quản khó khăn và khổ sở
AI ai cũng trải mọi luân thường
TỐT đẹp tương lai đầy rộng mở
BẰNG cả tấm lòng luôn vấn vương
MẸ là vĩ đai để noi gương

Tác giả: Đỗ Lương Điền

*

CHA

GÁNH vác việc nhà dậy các con
NẶNG nề vất vả gắng vuông tròn
CUỘC vui tạm gác lo gia bản
ĐỜI sống yên lành dạ mới an
KHÔNG thiết giầu sang và phú quý
AI từng bươn trải lúc gian nan
KHỔ đau một dạ xây nhà ấm
BẰNG cả sức mình vượt lũ lam
CHA là sao sáng ở trần gian.

Tác giả: Đỗ Lương Điền

*

VU LAN

Vu Lan ngày lễ dân gian
Đậm mầu Phật giáo chứa chan tình người
Khuyên ta sống ở trên đời
Nghĩa tình trọn vẹn thắm tươi, mặn nồng
Khi cài hoa trắng, hoa hồng
Mọi người hãy tự nhủ lòng sâu xa
Chân thành yêu kính mẹ cha
Dù là đang sống hay là về âm
Nêu cao trách nhiệm, lương tâm
Tri ân Tiên tổ mười phân vẹn mười
Cúng người đã khuất bóng rồi
Chẳng cần vàng mã ngất trời đốt đi
Không nên cỗ bái uy nghi
Cũng đừng bói toán làm chi tốn tiền
Tránh điều ác, làm điều hiền
Khinh thường danh vọng, bạc tiền bất minh
Hiểu lòng cha mẹ của mình
Sống sao hiếu thảo, nghĩa tình đậm sâu
Luôn luôn tâm niệm trước sau
Không làm bố mẹ buồn đau lệ nhòa.
Tiền chi phung phí gần, xa
Nên dùng để tặng mẹ, cha của mình.

Tác giả: Nguyễn Văn Thọ
Cán bộ ngoại giao – Nghỉ hưu, 2021

*

VÔ TÂM

Khi còn trẻ sống vô tâm
Chẳng hề biết bố mẹ cần gì ta
Đôi khi đơn giản bỏ qua
Khi nghe các cụ xuýt xoa phàn nàn
Mải mê công việc cơ quan
Mặc cho bố mẹ lo toan việc nhà
Nể con nhịn chẳng nói ra
Ngày ngày vò võ hai già chăm nhau
Về thăm bố mẹ ốm đau
Vài ba câu chuyện trước sau đi liền
Đến khi vợ cận ngày sinh
Vội về đón mẹ giúp mình chăm nom
Ông bà chấp nhận giúp con
Bà đi ông phải héo hon ở nhà
Giờ đây tuổi tác đã già
Già rồi mới hiểu sâu xa lẽ đời
Ăn năn hối lỗi muộn rồi
Mẹ cha ta đã về Trời còn đâu
Ước gì đời có kiếp sau
Để chăm bố mẹ dài lâu chu toàn.

Tác giả: Nguyễn Văn Thọ

*
ĐẠO THIÊNG

Tiết thu sang
Vu lan bừng ánh đạo
Quay đầu về bờ hiếu, miền thương
Chim én nhỏ đông giá tìm tổ ấm
Thân này đây trọn vẹn có mẹ cha,
Chân đạp gai sánh sao chợ đời mẹ rong ruổi,
Núi ngả, đồi nghiêng có bằng sóng gió đời cha
Thân này ấm tâm cha mẹ ấm
Sông kia cạn chẳng cạn nổi yêu thương
Nay đạo hiếu con làm đèn chân lý
Cha mẹ hiện tiền, Phật tại thế nhân gian,
Bông hồng thắm ngả đầu trên ngực áo
Nghe tim con thổn thức nỗi sướng vui,
Ơn sinh thành lá thu rơi chẳng xuể
Mượn bóng đạo thiêng gửi cha mẹ bình an…

Tác giả: Nguyễn Thuần, 04.08.2021
Diềm, Tp.Bắc Ninh.

*

VU LAN MÙA BÁO HIẾU

Trời mưa bong bóng phập phồng
Chẳng còn cha mẹ mênh mông nỗi buồn
Vu Lan báo hiếu lệ tuôn
Con chưa đền đáp suối nguồn yêu thương

Nhìn lên di ảnh song đường
Tim khờ nhói buốt niềm vương dâng trào
Năm này ôi thật chênh chao
Cô Vy nó mãi lượn vào nước ta

Lầm than cảnh khổ bao nhà
Vướng phiền nước mắt lệ sa đôi hàng
Ngồi nhà xin chớ hoang mang
Nước mình hết dịch rộn ràng lễ ơn

Rằm nay tháng bảy sắc vờn
Cảnh chùa hương ngút tràn cơn nhớ về
Vong hồn còn mãi sơn khê
Trường chay an lạc mọi bề gắng công

Cài lên ngực trái hoa hồng
Trắng màu tinh bạch vì không bên đời
Bóng ngài lan tỏa muôn nơi
A DI ĐÀ PHẬT tuyệt vời chứng minh

Vu Lan báo hiếu lặng mình
Mong người cõi lạc nghe kinh phủ đầy
Bóng hình như những vầng mây
Toả lan thanh tịnh vui vầy gặp con.

Tác giả: Hoàng Kim Huế, 2021

*

VU LAN BÁO HIẾU SONG THÂN

Đâu còn hai tiếng Mẹ ơi
Xót xa buồn tủi rối bời hồn con
Công Cha nghĩa Mẹ hao mòn
Bây giờ nhìn mảnh trăng non héo sầu

Dặm trường thao thức canh thâu
Song thân vắng bóng trên đầu nặng tang
Vu Lan lệ chảy hai hàng
Hiếu thời chưa trả người sang phương nào

Tuôn trào cảm xúc nôn nao
Cô Vi chưa hết cồn cào ruột gan
Quyết tâm không để lây tràn
Cho ngày lễ lớn tỏa lan muôn người
Dâng ngài nhiều đoá hoa tươi
Khói hương nghi ngút tận mười cõi xa
Cầu kinh ước nguyện cả nhà
Mong thời cha mẹ ngân nga cõi trời

Ngày rằm tháng bẩy ai ơi
Cùng nhau cầu nguyện bao lời nhớ ghi
Chiều thu con bỗng ước gì
Có cùng cha mẹ vui chi hơn bằng.

Tác giả: Hoàng Kim Huế, 1/8/21
Quận Sơn Trà, Đà Nẵng

*

VU LAN MÙA BÁO HIẾU
Thơ trái tim

Cha … Mẹ
Ra đi …lặng lẽ
Vu Lan báo hiếu lại về
Hương ngút ngàn cõi dạ lê thê
Con vẫn nhớ in lời người dặn mãi
Luôn hướng tâm lòng nguyện ước nghĩa ân tình
Khát vui cười trơ trọi lặng thinh
Trống vắng tràn cơi mắt lệ
Ngày rằm chiều bóng xế
Tưởng niệm song thân
Bỗng bần thần
Thổn thức
Ngực.

Tác giả: Hoàng Kim Huế, 1/8/21

*

VU LAN BÁO HIẾU

Trời thu tháng bảy đến rồi
Mây giăng đỉnh núi bồi hồi nhớ thương.
Ngậm ngùi lòng dạ vấn vương
Mùa vu lan đến cúng dường sẻ chia.

Cõi tiên mẹ đã đi về
Bông hoa trên áo tái tê con cài
Mẹ về với chốn bồng lai
Hương hồn thanh tịnh tọa đài bông sen.

Giã từ trần tục bùn đen
Vu Lan về với cửu tuyền ngàn năm.
Cõi lòng ghi dạ nhất tâm
Cầu cho hiền mẫu ngàn năm cõi thiền.

Xin cho con cháu bình yên
Ngàn lời khấn nguyện tâm hiền sáng trong
Thỏa lòng cha mẹ ước mong
Vu Lan báo hiếu động lòng nhớ thương.

Sống đời trần tục hiền lương
Đáp đền công đức cúng dường quan âm.
Niết bàn là cõi ngàn năm
Thiên thu an lạc trăng rằm sáng soi.

4-8-2021
Tác giả: Nguyễn Chơn

VU LAN BÁO HIẾU

Con về thăm mẹ chiều nay
Nghĩa trang heo hút mây bay ngập ngừng
Chợt nghe lá khóc rưng rưng
Hàng cây xao xuyến gió rung hững hờ
Một mình bên mộ bơ vơ
Hình như bóng mẹ đứng chờ bên con
Nhìn làn khói tỏa lên non
Lời ru văng vẳng vẫn còn đâu đây
Nhớ ngày đói rách vai gày
Bát cơm manh áo nặng đầy âu lo
Đông con mẹ tựa thân cò
Ngày đêm vất vả lần mò miếng ăn
Vượt lên gian khổ khó khăn
Củ khoai củ sắn nhọc nhằn gọi tên
Thế là con đã lớn lên
Xa vòng tay mẹ ấm êm tháng ngày
Bây giờ con đã về đây
Nhìn lên di ảnh mắt cay lệ nhòa
Sương chiều như thể lệ sa
Đặt trên bia đá đóa hoa dịu dàng
Ân tình của mẹ con mang
Như dòng suối mát nơi ngàn núi cao
Nghĩa tình sáng tựa như sao
Mênh mông biển cả biết bao ân tình.

Tác giả: HỒNG ĐẶNG,
Nam Định, 04/8/2021

*

NỢ MẸ KIẾP NÀY

Ngày vu lan bóng mẹ hỡi đâu rồi
Nếu có thể xin cho tôi điều ước
Sẽ làm tất cả những gì chưa được
Cho mẫu thân dẫu nát sướt lòng này

Mong mỏi nhiều nắm lấy một vòng tay
Trả ơn nghĩa mỗi ngày mẹ từng gánh
Nếu như có thể về nơi âm cảnh
Thay mẹ hiền nơi hoang lạnh cô liêu

Thân mẫu ơi con nợ mẹ thật nhiều
Nợ chín tháng tiêu điều thân ngà ngọc
Nợ máu mủ khi con vừa bật khóc
Điệu ca dao trằn trọc khúc ru hời

Tấm thân gầy trưa hạ mẹ hong phơi
Để con trẻ cả đời râm bóng mát
Nợ làn gió những đêm hè tay quạt
Dòng sữa thơm con thèm khát tháng ngày

Mẹ đi rồi con trẻ mới sực hay
Cả thế giới trên đời này chỉ mẹ
Lòng thắt quặn nhìn con thơ vấp té
Lúc còn hờn khe khẽ bảo con thương

Mẹ âu lo khi con lạc lối đường
Đôi mắt mẹ nặng vương màn sương sớm
Mẹ chiều cả những khi con nghịch ngợm
Nén giọt lòng rơm rớm lệ tràn mi

Đã vì con hy sinh tuổi xuân thì
Dìu con bước từ khi vừa chập chững
Mẹ lặng lẽ tìm cho con chỗ đứng
Bước vào đời tương lai vững ba chân

Mẹ đã đi rời khỏi chốn bụi trần
Con chưa trả nghĩa ân người ban tặng
Đền đáp mẹ chỉ vành khăn tang trắng
Vu lan về lệ thấm mặn vành môi

Tác giả: HƯƠNG BIỂN
Quảng Ngãi, 05/8/2021

*

MÃI ĐƯỢC YÊU

Tiếng khóc chào đời đã được yêu
Nghĩa tình mẫu tử mãi thương nhiều
Đôi dòng sữa mẹ nuôi con lớn
Vọng hát lời ru thấm những điều.
Ai đó trong đời còn có mẹ
Xin đừng để mẹ sống cô liêu
Đèn trời soi xét từng lời nói
Đất biết ân cần với mẹ yêu.

Tác giả: Trần Bẩy
Gia Bình, 04/8/2021
*

Tap chi Nghien cuu Phat hoc Chum tho Vu lan bao hieu 2021 2

Chiều Thu Cảm Phật

Cuối hạ sen tàn hương thoảng bay
Hiu hiu gió thổi phủ sương dầy
Hoàng hôn bảng lảng chiều quện nhớ
Tích cũ Kiền Liên phá ngục vây
Đạo hạnh làm người luôn nhớ lấy
Công cha nghĩa mẹ thường đắp xây
Vì con tạo tội “thôi” đành chịu
“Gánh mẹ” công lành lậy Thế Tôn.

Tác giả: Nguyễn Văn Thức
05.08.2021, Diềm, Tp.Bắc Ninh

*

MỖI MÙA THU

MỖI thời Hạ tắt tiếng ve
THU vàng bông cúc bên hiên se lòng
CHA thêm một chút lưng còng
MẸ thêm tần tảo, mong con nên người…
MỖI khi Cha Mẹ mỉm cười
GIÀ thêm một chút phần mười còn đâu
CON đưa tay…hứng mưa ngâu
THÊM ơn Cha Mẹ dãi dầu vì con…
MỖI lần đón Tết Vu Lan
BIẾT rằng Cha Mẹ đã toan lá vàng
XA dần con, cháu, họ hàng
NGƯỜI theo về cội, mang gì đi đâu?
MỘT đời cuốc bẫm cày sâu
MAU qua như thể bóng câu chiều tà
MỖI THU CHA MẸ MỖI GIÀ
CON THÊM MỖI BIẾT XA NGƯỜI MỘT MAU!

Tác giả: Đồng Thành (Hoàng Huy Thủy)
Hưng Yên, 06/08/2021

*

CHA TÔI

Mẹ về theo gió heo may
Đêm trăng chỉ một bóng gầy cha tôi
Tình còn khát ở bờ môi
Đời như mé lở, bãi bồi sông sa

Mẹ đi khi chửa kịp già
Giường đơn gối lạnh để cha gầy mòn
Hao hư ngày tháng năm tròn
Ôm bao kỷ niệm vẫn còn đầy vơi

Cha buồn chả khóc cha ơi
Bao nhiêu nước mắt nuốt đời thành no
Thương cha chở nặng chuyến đò
Bỏ quên mối lái, đắn đo lời thề

Ru câu Lục Bát vụng về
Nghe trong tiếng nấc vừa khê vừa nồng
Ngủ đi con! Mẹ ngoài đồng
Nửa còn dối, nửa thật, lòng quặn đau.

Tác giả: Nguyễn Quỳnh, 2020, Gia Bình

*

VU LAN NHỚ MẸ

Ngược xuôi năm tháng mỏi mòn
Ruộng sâu đồng trũng có còn cá cua?
Heo may thổi ngược gió mùa
Mẹ tôi “sung chát đào chua” lưng đèo

Tháng ba nào cũng đói nghèo
Lãng quên buổi chợ thuế treo nợ nần
Tìm đâu hạt gạo trong ngần?
Hạt cơm cõng sắn nối bần hàn qua

Bữa ăn dưa muối tương cà
Nắng chàm xác nắng, nước da nhuộm màu
Đất vần dưới đất mà đau
Đời vần thân mẹ đủ nhàu tiếng ve

Sương rơi trắng nổi sau hè
Trăng sa vít bóng ngọn tre cong oằn
Đêm về thắt lại tấm khăn
Rảnh rang chỉ thấy nỗi trăn trở đời!

Tác giả Nguyễn Quỳnh,
31/8/2020, Gia Bình, Bắc Ninh

*

CÔNG CHA NGHĨA MẸ MUÔN ĐỜI CON ƠN

Ai thì cũng có Mẹ, Cha
Trẻ nuôi con nhỏ khi già thác thân
Cả đời lam lũ tảo tần
Gạn từng giọt sữa một phần máu xương

Dù đi hết cả muôn phương
Không ai bằng Mẹ yêu thương cho mình
Trọn đời một kiếp nhân sinh
Vì con tất cả thân mình tiếc đâu

Xin ai chơi để Mẹ sầu
Đừng làm Mẹ khóc vì câu đau lòng
Ngược dòng dù đục dù trong
Cũng nên thờ Mẹ một lòng đó nghe

Có đi trăm núi ngàn khe
Thế gian đi hết xuân hè thu đông
Hỏi trời ai sánh được không?
Bằng cha gánh nặng đời công cha mình?

Hiếu trung phải vẹn nghĩa tình
Ơn dòng sữa Mẹ – nước sinh từ nguồn
Xin ai đừng để Cha buồn
Dạ đau tim thắt châu tuôn lệ tràn

Dù con đi khắp thế gian
Không ai bằng Me lòng tràn yêu thương
Dù con đi khắp muôn phương
Không ai gánh khổ đời thường bằng Cha

Tác giả: Nguyễn Tiến Lực,
05.08.2021, xã Trung Nghĩa,
Tp.Hưng Yên, T Hưng Yên

*

TÂM SEN

Sáng dậy ra hiên sen hỏi khẽ
Đêm vừa cụ ngủ có ngon không
Ngon thì có đó nhưng lo lắng
Chẳng biết miền kia có vất không

3.08.2021
Tác giả: QH

*

Vu Lan về trong đêm tĩnh

Đêm tĩnh Vu Lan về
Con nhớ cha nhớ mẹ
Nhớ mọi người
Thương chúng sinh
Nhớ tụng kinh
Làm lành
Nghe tiếng gió thoảng
Lòng không tái tê
Hết đêm nay
Ngày mai
Đêm dài
Ngày ngắn ngày vừa cứ qua
Vu lan về
Tụng kinh vàng người qua bến mê

Giải thoát
Tác giả: QH, 2.8.2021, Bắc Ninh

Chổi Tre Quét Nơi Thiền
Na mô tuổi già trẻ gái trai
Tâm thành cởi mở vui nơi thiền
Sáng ra nhẹ quét sân thiền
Như là quét hết lòng phiền, sớm vui

Tác giả: QH, 07.08.2021
Bắc Ninh

Xin phép trích bài kệ Kinh Pháp Cú để kết cho Chùm thơ mùa Vu lan báo hiếu năm nay:

“Không một hương hoa nào
Bay ngược chiều gió thổi
Chỉ hương người đức hạnh
Ngược gió khắp ngàn phương”

Bình luận:

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.