
Giáo Hội
Diễn văn Đại lễ Phật đản PL.2569 của Hòa thượng Chủ tịch HĐTS - GHPGVN
Bài liên quan
Bài viết khác
-
Mộng và Thực qua hai bài thơ Xuân Hiểu (Buổi sáng mùa Xuân)
Người đọc không biết nhà thơ đang nghĩ gì, nhưng có thể cảm nhận được trạng thái tự do và tâm trạng an nhiên tự tại của vị thiền sư trước khung cảnh thiên nhiên đầy năng lượng tích cực của buổi sáng mùa xuân.
-
Tính không và duyên sinh trong trung luận: Trường hợp phẩm “Quán về đốt cháy và bị đốt cháy”
Phân tích phẩm “Quán về đốt cháy và bị đốt cháy” cho thấy kỹ thuật phản biện của Ngài Long Thọ không đơn thuần mang tính phủ định, mà là một công cụ làm hiển lộ bản chất duyên sinh và phi tự tính của thực tại.
-
Tưởng sinh khởi và diệt tận tưởng
Tưởng dù sinh khởi bởi thiếu kiến thức, từ trải nghiệm, được nuôi dưỡng bởi tiếp xúc, được củng cố bởi tư duy sai lệch, dù ở tầng thô của con đường tu tập hay ở tầng vi tế của thiền định sâu, tưởng vẫn mang chung một đặc tính là vô thường.
-
Am Các - ngôi cổ tự cổ xưa bậc nhất xứ Thanh
Đủ nhân duyên đứng giữa ngọn gió biển lồng lộng, tôi hiểu thêm được vì sao vào đầu thời Trần, thời kỳ cực thịnh của Phật giáo tại Việt Nam, các ngôi chùa được xây dựng đều gắn bó mật thiết với đời sống xã hội và quốc phòng.
-
-
Vô thường trong “Cảnh ngày Xuân”
Có lẽ, đó là chiều sâu bền vững nhất của Cảnh ngày Xuân: một bức tranh xuân không chỉ để ngắm, mà để lắng, để hiểu rằng trong sắc xuân tươi đẹp kia, vô thường không phải là nỗi buồn, mà là điều kiện để cái đẹp hiện hữu.





Bình luận (0)