
Bài liên quan
Bài viết khác
-
Am Các - ngôi cổ tự cổ xưa bậc nhất xứ Thanh
Đủ nhân duyên đứng giữa ngọn gió biển lồng lộng, tôi hiểu thêm được vì sao vào đầu thời Trần, thời kỳ cực thịnh của Phật giáo tại Việt Nam, các ngôi chùa được xây dựng đều gắn bó mật thiết với đời sống xã hội và quốc phòng.
-
-
Vô thường trong “Cảnh ngày Xuân”
Có lẽ, đó là chiều sâu bền vững nhất của Cảnh ngày Xuân: một bức tranh xuân không chỉ để ngắm, mà để lắng, để hiểu rằng trong sắc xuân tươi đẹp kia, vô thường không phải là nỗi buồn, mà là điều kiện để cái đẹp hiện hữu.
-
Xuân ý - Thiền ý trong thi kệ của Thiền sư Mãn Giác
Cành mai vẫn còn mãi, người có thể chẳng còn, nhưng ý vị, thiền ý trong thi kệ vẫn còn mãi. Mãn Giác thiền sư như cành hoa chưa bao giờ cạn hương vị của thiền ý, mà luôn tỏa hương đến muôn đời sau.
-
Từ ánh SAO MAI đêm THÀNH ĐẠO đến buổi sáng mùa Xuân nhân thế
Trải qua nhiều thế hệ, đi qua nhiều quốc độ với muôn ngàn kiểu sống và sinh tồn khác nhau. Những lời vàng Phật dạy, dù có chia ra nhiều ngã rẽ khác nhau nhưng cũng đều có chung một vị giải thoát sâu mầu.
-
Mùa Xuân, đánh thức Sơ Tâm - Gieo hạt thiện lành
Lấy “Sơ Tâm” làm điểm tựa, ta có thể làm mới mình mỗi ngày, để mỗi bước chân trên hành trình nhân sinh đều là một sự khởi đầu thiện lành, nhẹ nhàng, vững chãi và thấm đượm tuệ giác Phật giáo.





Bình luận (0)