
Bài liên quan
Bài viết khác
-
Văn bia tượng hậu chùa Di Lặc xã Đông Anh, Hà Nội
Hệ thống bia tượng Hậu tại chùa Di Lặc là nguồn tư liệu Hán Nôm có giá trị, phản ánh khá sinh động đời sống Phật giáo, văn hóa và xã hội làng xã Việt Nam cuối thế kỷ XVII.
-
Nghệ thuật kiến trúc và điêu khắc Phật giáo thời Trần
Đây không chỉ là di sản văn hóa vật thể mà còn là nguồn cảm hứng vô tận cho các thế hệ nghệ nhân, nhà nghiên cứu và những người yêu nghệ thuật, giúp khẳng định vị thế nghệ thuật Việt Nam trong khu vực và trên thế giới.
-
Văn hóa Bố thí và hiện tượng “giật cô hồn”: Vấn đề xã hội, pháp lý và nhãn quan Theravāda
Văn minh và đúng chính pháp không chỉ bảo vệ an ninh trật tự, mà còn là cách thiết thực nhất để đưa tháng 7 Âm lịch trở về đúng với bản ngã thánh thiện của: Mùa của sự xá tội, lòng từ bi vô hạn và đạo hiếu vẹn toàn.
-
Nhóm truyện ngắn trên báo điện tử Hải Phòng nhìn từ phê bình Phật học
Tính giao thoa và thích nghi cao trong văn hóa biển tạo nên sự tương quan chủ yếu với ba nguyên lý khế cơ, khế thời và khế xứ, phản ánh đặc trưng nổi bật nhất của văn học Hải Phòng khi nhìn từ phê bình Phật học.
-
Bảo tồn Di sản Phật giáo - nguồn lực văn hóa trong kỷ nguyên vươn mình
Vấn đề còn lại là cách chúng ta hành động. Không đóng cửa di sản để bảo tồn. Không mở cửa di sản để khai thác bằng mọi giá. Mà làm cho mỗi giá trị được bảo tồn có khả năng sinh ra tri thức, sáng tạo, sinh kế, bản sắc và sức mạnh mềm
-
Vẫn là con của ngày xưa
Vâng! Cái nhỏ nhất, ít nhất nhưng cần thiết nhất mà lại gần gũi chúng ta nhất, đó là ân nghĩa thầy trò trong chốn già lam thanh tịnh, câu nhắc nhở thiệt hay và thâm túy vô vàn trong muôn một: Vẫn là con của ngày xưa.





Bình luận (0)