
Bài liên quan
Bài viết khác
-
Thiền Vị, Ðạo Vị, Thi Vị trong văn chương Việt Nam
Diễn giả không phải là Tăng già, cũng không phải là phật tử, diễn đàn cũng không phải là thiền phòng trúc viện; nhưng mà, chúng ta được chút nhân duyên gặp gỡ vài giờ, đàm đạo năm ba câu chuyện thi vị trong thiền gia.
-
Khi Lễ hội Đèn lồng Trung Hoa gặp sắc màu Holi Ấn Độ
Những lễ hội như Đèn lồng hay Holi không chỉ là hoạt động văn hóa, mà còn nhắc nhở rằng con người ở các nền văn minh khác nhau vẫn có chung khát vọng: hòa bình, hạnh phúc và sự ngọt ngào của cuộc sống.
-
Trí tuệ nhân tạo và tương lai của văn hóa - nghệ thuật
Trí tuệ nhân tạo không phải sự thay thế cho sáng tạo con người, mà là một công cụ chuyển hóa. Nếu được định hướng bằng đạo đức và tinh thần bao dung, AI có thể củng cố bảo tồn văn hóa, mở rộng chân trời nghệ thuật và dân chủ hóa cơ hội sáng tạo.
-
Mộng và Thực qua hai bài thơ Xuân Hiểu (Buổi sáng mùa Xuân)
Người đọc không biết nhà thơ đang nghĩ gì, nhưng có thể cảm nhận được trạng thái tự do và tâm trạng an nhiên tự tại của vị thiền sư trước khung cảnh thiên nhiên đầy năng lượng tích cực của buổi sáng mùa xuân.
-
Am Các - ngôi cổ tự cổ xưa bậc nhất xứ Thanh
Đủ nhân duyên đứng giữa ngọn gió biển lồng lộng, tôi hiểu thêm được vì sao vào đầu thời Trần, thời kỳ cực thịnh của Phật giáo tại Việt Nam, các ngôi chùa được xây dựng đều gắn bó mật thiết với đời sống xã hội và quốc phòng.
-
Vô thường trong “Cảnh ngày Xuân”
Có lẽ, đó là chiều sâu bền vững nhất của Cảnh ngày Xuân: một bức tranh xuân không chỉ để ngắm, mà để lắng, để hiểu rằng trong sắc xuân tươi đẹp kia, vô thường không phải là nỗi buồn, mà là điều kiện để cái đẹp hiện hữu.





Bình luận (0)